MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Phi 13 TuổiChương 492: Gậy ông đập lưng ông 10

Vương Phi 13 Tuổi

Chương 492: Gậy ông đập lưng ông 10

490 từ · ~3 phút đọc

Không tiếng động , ra oai phủ đầu, không tiếng động, thị uy ngầm.

Mà Lưu Nguyệt vẫn duy trì vẻ tươi cười đạm mạc, coi như căn bản không chú ý đến đòn phủ đầu kia, vẫn tỏ ra bình thường, ôn nhuận.

Mười bảy thế lực, trong khoảng khắc, toàn bộ đến đông đủ.

Không đợi Lưu Nguyệt, chủ nhân khai yến, Hàn Phi cùng đám người cũng đã tự ý khai tiệc, huyên náo đùa giỡn, hàn huyên ầm ầm, không thèm nhìn đến Lưu Nguyệt là chủ nhân nơi này.

Khố Tạp Mộc nhìn một màn kia, máu cơ hồ đều muốn phun ra, tưởng tượng xem, hắn thân là đệ nhất đại tướng Bắc Mục, uy nghi hiển hách, hôm nay cư nhiên bị một đám thổ cẩu như thế coi rẻ, quả thực làm hắn vô cùng tức giận.

“Lui xuống.” Lưu Nguyệt thấy vậy không nhiều lời, liền lệnh Khố Tạp Mộc lui xuống dưới, Khố Tạp Mộc này tính cách vô cùng nóng nảy.

Chờ Khố Tạp Mộc tâm không cam lòng không nguyện đi xuống xong, Lưu Nguyệt vỗ vỗ bụi trên người, mỉm cười đi vào bãi cỏ của chủ tọa.

“Ta nói này cô nương xinh đẹp, ngài đã mời chúng ta, chúng ta cũng đến đây, ngài chỉ chiêu đãi đơn giản vậy sao, ngay cả điểm ca múa xướng khúc đều không có, Bắc Mục Trung Nghĩa vương nghèo kiết hủ lậu đến cái dạng này sao?”

Ngồi đối diện Hàn Phi, là Tộc trưởng dân tộc Nữ Chân, thế lực cũng đứng hàng thứ ba, ánh mắt dâm tà nhìn Lưu Nguyệt, thần tình khinh bỉ.

“Không chuẩn bị ca múa, thành chủ đại nhân của chúng ta ơi, hay là ngài tự mình vì chúng ta xướng một khúc, vũ một chút đi, chúng ta cũng không chấp nhặt đâu, mọi người nói có đúng không?” Thủ lĩnh Đột Quyết – Thác Bỉ Mộc cười lớn nói.

“Đúng, thành chủ lên đi, thành chủ lên đi. . . . . .” Lời đề nghị này lập tức khiến cho chúng thế lực hoan hô, một đám cười nghiêng ngả, mắt đầy ý vị.

Mới ngồi trên chủ vị (ghế chủ tiệc), Lưu Nguyệt nghe tiếng, cư nhiên cũng không tức giận, ngược lại cười cười nói: “Hôm nay, mọi người nể tình đến, là vinh hạnh của Lưu Nguyệt ta, nếu mọi người muốn nghe, được, ta đây liền vì mọi người tấu lên một khúc.”

Nói xong, phía sau lập tức có người đệ lên một chiếc dao cầm, nhìn qua hình như là sớm có chuẩn bị từ trước.

Sắc mặt ôn nhuận, không mừng không giận, nhìn không ra cảm xúc.

Đầu ngón tay ở trên mặt cầm khẩy khẩy, một khúc vui ca lập tức tràn ra khắp nơi, bay múa lẩn quẩn quanh yến hội ở bãi cỏ Hán Lan