MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Phi Bướng Bỉnh là Thần YChương 1296

Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y

Chương 1296

792 từ · ~4 phút đọc

Chương 1296 Mộ Dung Bắc Quý nghe nàng ta nói như vậy, sắc mặt dần lạnh đi. “Triệu An Linh, ngươi có ý gì? Ta đã xin lỗi ngươi rồi, sao ngươi vẫn không chịu ngừng? Ngươi hòa ly với ta chỉ có hại chứ không có lợi, không phải ngươi xem trọng thể diện lắm sao? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chắc chắn người ngoài sẽ xem ngươi như trò cười, mặt mũi ngươi vứt đi đâu bây giờ? Chắc chắn ngươi lại muốn nổi giận” “Không phải ngươi đá ta sao, ta có gì phải mất mặt đâu? Chúng ta công khai hiệp thương, rất có thể diện, sao người ngoài lại chế giễu ta được!” “Vậy thì có thể diện gì chứ? Loại chuyện thế này, dù chúng ta chia tay kiểu gì thì vẫn mất mặt thôi. Không phải ngươi không biết, mấy bạn tâm giao trong Kinh Thành của ngươi thích nhất là tám chuyện sau lưng, lời ong tiếng ve người khác. Mà nói không chừng bọn họ còn hợp lại gạt bỏ ngươi, xem thường ngươi, đến lúc đó, nếu ngươi phải chịu oan ức, đừng có tìm ta khóc lóc kể lể” “Nếu bọn họ dám nói xấu ta, ta sẽ không mảng lại chắc? Miệng trên người ta, ta sợ bọn họ sao? Không cần ngươi nói, ta đã quyết chuyện này rồi, dù là phụ hoàng mẫu hậu cũng không thể ngăn ta” Nàng ta suy nghĩ, dịu giọng lại: “Mộ Dung Bắc Quý, ta đã nghĩ kỹ rồi, hai người chúng ta quả thật chẳng hợp gì cả. Ngươi thấy đó, ngươi thích ăn cay, ta thích ăn ngọt, khẩu vị không giống nhau! Khi ngủ ngươi sợ nóng còn ta sợ lạnh, mỗi lần ngươi đắp chăn mỏng là ta lạnh gần chết. Ta không thích ngủ cùng giường với ngươi chút nào cả, nhất là mùa đông” Nàng ta nói xong chuyện này, Mộ Dung Bắc Quý quả thật vừa tức lại vừa buồn cười. “Triệu An Linh, bây giờ thảo luận vấn đề chăn mỏng hay dày à? Ta thân là thái tử, hôn nhân của người kế vị một nước, sao ngươi có thể xem như trò trẻ con vậy?” “Chuyện cưới xin của thái tử thì như nào? Ta chỉ biết, hai người linh bên nhau là vì tâm ý tương thông, ân ái với nhau, chứ không phải vì cái lợi trước mắt lôi kéo, như thế sẽ không hạnh phúc. Đại tiểu thư như ta đây quyết định xuất giá, không mong được đối phương nâng trên lòng bàn tay, chăm sóc ta, bảo vệ thiếp, ta có mong muốn gì đâu? Nhưng ngươi lại cả ngày chọc ta nổi giận, khiến ta ngày ngày ghen với nữ nhân bên cạnh” Nghe nàng ta nói vậy, trong lòng Mộ Dung Bắc Quý rất khó chịu. Thậm chí hẳn có hơi ngang ngược vô lý nói: “Triệu An Linh, ngươi không thể như vậy! Chức thái tử phi cho ngươi làm, sao ngươi nói không cần là không cần. Ngươi mặc kệ không làm, vậy ta tìm đâu ra thái tử phi mới đây?” “Cái danh hiệu Thái tử điện hạ này của ngươi, thêm nữa bây giờ Đông cung không có nữ nhân khác, e rằng không ít khuê các trong Kinh Thành chen chúc nhau đến bên ngươi, ngươi còn sợ không có thê thiếp sao? Nếu ngươi thật sự muốn ta chịu trách nhiệm chuyện này, vậy chi bảng ta đến chỗ mẫu hậu giúp ngươi xem danh sách mới nhất, giúp ngươi chọn ra mấy người phù hợp, ngươi chỉ việc lựa ra người mà ngươi thích là được” “Có người giống ngươi sao?” “Ta thế nào?” Bỗng dưng Triệu An Linh nhìn hẳn một cách khó hiểu: “Không phải ngươi hối hận chứ, lẽ nào ngươi thích ta sao?” Môi hẳn giật giật, hơi gượng gạo nói: “Không phải ta hối hận, chỉ là †a.. “Không hối hận là được rồi. Nếu hai ta đều đồng ý vậy nhanh chóng kết thúc thôi Triệu An Linh lấy thư hòa ly đã chuẩn bị ổn thỏa từ trước ra: “Tên ta đã ký rồi, mời thái tử điện hạ ký kế bên. Ừ, chỗ này này” Mộ Dung Bắc Quý chậm rãi cầm bút lên, nghiến răng nghiến lợi ký tên mình dưới ánh mắt sáng ngời của Triệu An Linh. Nàng ta cẩn thận cầm thư hòa ly: “Nếu như thái tử điện hạ không có thời gian, một mình ta đến bộ lễ cũng được” “Nàng vội vã vậy sao?” “Hả?” “Không có gì, đi thôi, bản vương đã làm lỡ thời gian của ngươi lâu rồi nhỉ?”