MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuChương 353

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Chương 353

568 từ · ~3 phút đọc

Chương 353

Mộ Dung Phong chỉ có thể sai người đi mời Lãnh Băng Nguyệt và Tiêu Cẩm.

Băng Cơ rất là bắt đắc dĩ, cũng có chút hi vọng trong việc nắm trong tay trọng trách của thê tử hiền, cuộc sống đứa nhỏ do chính mình sinh ra nhất định phải cắm vào một đánh dấu. Trong Vương phủ vẫn thiếu người hầu hạ không phải sao? Chỉ là thiếu một đôi lương thực.

Chỉ một chốc lát thời gian, hai người bọn họ nghe được tin truyền đã đến, trên đầu Tiêu Cẩm vấn một miếng lụa trắng lập tức dẫn đến làm Huệ Phi nổi giận.

“Con đây là làm sao vậy? Sao trên đầu lại bị thương?”

Tiêu Cẩm tự làm lại tự còn có ý định giả tạo, tạo nên một bộ dạng gượng cười vui vẻ: “Con không sao, chỉ là bị phong hàn.”

Huệ Phi đương nhiên cũng không tin, lén lúc xem xét Mộ Dung Phong: “Hình như là bị thương đến da thịt.”

“Dung Phong! Đây là chuyện gì xảy ra với Tiêu Cẩm hả? Nàng ta là một nữ nhân lại chạy đến đây với gương mặt hốc hác.”

Khỉ thật, cũng không phải là đã đụng đến người bằng sứ chứ, không phải lại để hết lỗi lầm vào chính hài tử của mình chứ? Lồng ngực Lãnh Băng Cơ căng thẳng.

Mộ Dung Phong điềm tĩnh lạnh lùng nói: “Đúng là hài nhi có làm, nàng ta đã nói những lời không nên nói và làm những chuyện không nên làm.”

Huệ Phi lần này miễn cưỡng không thiên vị, giống như trước như thế mà giáo huấn: “Nàng ta cũng là một cô nương, cho dù có làm sai chuyện gì, răn dạy và quở mắng hai ba câu là được rồi, làm sao lại động tay như vậy chứ?”

“Chuyện mạng người là chuyện quan trọng, không trừng phạt sẽ không đủ thay đổi.” Mộ Dung Phong lúc này ngôn từ lạnh băng, một chút độ ấm cũng không có.

Huệ Phi không nỡ chỉ có nước giậm chân: “Các con là một đôi oan gia hả? Thật là muốn ta tức chết sao? Vậy đây là nếu như sau này tách nhau ra, làm sao tìm phu gia cho Tiêu Cẩm?”

Lãnh Băng Cơ vừa nghe, bà bà nhà mình đổi tính sao? Vậy mà không dựa vào đó mà khiến Mộ Dung Phong lấy Tiêu Cẩm sao?

Tiêu Cẩm nghe xong lời nói của Huệ Phi, gắt gao cắn môi dưới, chực như sắp khóc mà chân chính nói: “Biểu ca chẳng qua là chú ý quy tắc, đau lòng Vương phi tỷ tỷ mà trong lúc nhất thời nổi giận, mới trút giận lên người Tiêu Cẩm, hiện tại đã đỡ hơn nhiều rồi ạ, Huệ Phi nương nương không cần phải lo lắng.”

Huệ Phi lập tức chuyển ánh mắt qua Lãnh Băng Cơ, vẻ mặt không hờn không giận: “Băng Cơ lại làm sao vậy? Lần này trong phủ như thế nào lại gặp phải chuyện đến mức gà bay chó sủa vậy?”

“Hôm qua Linh bà đến sơn trang, sử dụng côn trùng trong núi tấn công Băng Cơ. Nếu hài nhi không có chút phòng bị sắp xếp thị vệ bên cạnh bảo vệ nàng ấy, lúc này chỉ sợ lành ít dữ nhiều.”

Mộ Dung Phong không một chút khách sáo, trực tiếp đem chuyện hôm qua báo cho Huệ Phi biết.