MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuChương 578: 1

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Chương 578: 1

513 từ · ~3 phút đọc

Chương 578

Trần tẩu gật đầu, giọng hơi nghẹn ngào: “Vương phi nương nương, người nhất định phải bảo trọng.

Còn nữa, có đám nam nhân ở đây, phải cẩn thận một chút.”

Lãnh Băng Cơ rời khỏi Trần tẩu, vừa rồi nhận ra trong lời nói của nàng.

Cảm giác như, nàng vừa tự nhận mình là nữ lưu manh đi rình trộm mấy tên này vậy?

Má ơi, hiểu lầm này đúng là không nhỏ đâu, sẽ không nghĩ lại rồi tưởng rằng mình có ý đó chứ? Cũng đừng truyền đến tai cái bình dấm chua Mộ Dung Phong kia.

Trở lại phòng, Tề Cảnh Vân đưa nửa người vào trong qua cửa sổ: “Hơn nửa đêm, tẩu làm gì vậy?”

Lãnh Băng Cơ lắc ấm trà trong tay: “Chuẩn bị nước rửa chân.”

“Tẩu có thể sai người của ta làm những việc này mà.”

“Chẳng lẽ không thấy, vừa mới có người mới nôn hết ra nên hơi buồn nôn sao? Hắn đã động vào nước, ngươi còn dám dùng sao?”

Tề Cảnh Vân cảm thấy mùi, hình như cũng hơi buồn nôn: “Ngủ.”

Ngủ là được à, hắn là người bệnh, muốn nghỉ ngơi tốt, cứ nhất quyết ở cạnh để đề phòng ta, thì ta ra tay sao được? Còn muốn rèn sắt ngay lúc nóng, cho ngươi thêm thời gian mà.

Quay lại phòng mình, Lãnh Băng Cơ suy nghĩ xem nhẫn không gian rốt cuộc nên giấu ở đâu? Đã mang theo bên mình để không bị bọn chúng phát hiện, tốt nhất là tùy lúc mà dùng.

May mà tóc mình dài.

Nàng dùng dây xuyên qua nhẫn không gian rồi buộc lại.

Sau đó bện tóc lại với nhau, cuối cùng dùng sợi dây buộc chặt lại, quấn từ đuôi tóc lên, che được nhẫn không gian, lại dùng dây buộc tiếp.

Cứ như vậy, lúc cần sử dụng, chỉ cần từ kéo tóc xuống là được, hoàn hảo.

Mong có thể lừa được, kia sẽ không phát hiện được hoặc nếu phát hiện ra cũng sợ phải chịu trách nhiệm, không dám bẩm báo với Tề Cảnh Vân, đâm lao thì phải theo lao thôi, phải đưa cho Mộ Dung Phong nữa.

Sắp xếp thoả đáng, một đêm mơ đẹp.

Sáng sớm ngày thứ hai, Lãnh Băng Cơ vì nhột mà tỉnh, cảm giác như có dùng mấy đồ làm bằng lông vũ quẹt vào mặt mình.

Trong giấc mơ của nàng, đột nhiên nhớ tới nhẫn của mình, liền bừng tỉnh.

Trước mặt là một gương mặt to lớn, Tề Cảnh Vân dùng lọn tóc của hắn ung dung quẹt vào chóp mũi của Lãnh Băng Cơ với vẻ mặt đầy suy nghĩ.

Tề Cảnh Vân bỗng ngồi thẳng lên: “Ngủ ngon như vậy, ta có ném tẩu ra ngoài khéo tẩu cũng chẳng biết.”

Lãnh Băng Cơ nhắm mắt lại lần nữa: “Đệ cứ thử xem, ném ta ra bên ngoài, ngày nào đệ cũng phải ở cái nơi buồn sắp chết này rồi.”

“Mộ Dung Phong của tẩu sắp đến nhận tẩu rồi, tẩu còn chưa chịu dậy sao?”

Lãng Băng Cơ đột nhiên mở to mắt: “Đệ truyền tin cho chàng sao?”