MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuChương 765

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Chương 765

520 từ · ~3 phút đọc

Chương 765

Thẩm Phong Vân trên mình còn mang mệnh lệnh của hoàng đế, cứu trợ thiên tai và chống lại dịch bệnh mới là trọng trách lớn nhất phải làm. Đi cùng với Mộ Dung Phong, lần này lại được sát cánh chiến đấu, chinh chiến sa trường, hắn cũng cảm thấy thỏa mãn, thực hiện ước mơ trước đây, và nhận ra được nhiệt huyết hào sảng trong sự nghiệp kiến quốc của ông nội và cha mình.

Rời đi có chút không đành lòng.

Mộ Dung Phong hiểu rõ sự việc, cũng không níu kéo.

Đặc biệt đối với Cừu thiếu chủ, hắn sớm đã nhìn không thuận mắt rồi.

Mỗi lần ngủ cùng Lãnh Băng Cơ, hắn ta đều đứng ở bên ngoài lều, thổi sáo như ai oán nức lòng, như muốn âm thầm nói với Lãnh Băng Cơ về sự co đơn, đáng thương của mình.

Thổi đến nỗi lòng người thêm ý phiền loạn.

Độc dược do côn trùng mà Na Trát Nhất Nặc gây ra, hắn †a lại giả vờ đáng thương mà bắt Băng Cơ phải hầu hạ thuốc thang.

Đối với Cừu thiếu chủ, hắn cũng có chút thương cảm, nhưng trong lòng cũng cảm thấy ganh tị chua xót và khó chịu vô cùng.

Hắn ta da dẻ đẹp hơn, phú quý hơn, có tài ăn nói khéo léo hơn hắn, tài trí thì ngang ngửa, người nam nhân như vậy ai mà không thích?

Nếu không phải đang hành quân đánh trận, cả một doanh trại đều là những nam nhân chưa vợ, Mộ Dung Phong hận không thể lập tức đem tới cho hắn mấy nàng mỹ nữ, thêm chút gió xuân men rượu say để cao hứng, dập tắt đi dòng suy nghĩ của hắn ta.

Cho nên, nhanh chóng tiên hắn ta lên đường.

Lãnh Băng Cơ đã lấy trộm được một ít con ngãi độc từ chỗ của Na Trát Nhất Nặc, định sẽ đưa cho Thẩm Phong Vân, mang về Dự Châu, cũng dễ để loại trừ căn nguyên dịch bệnh, trả lại một Dự Châu thái bình.

Thẩm Phong Vân và Cừu thiếu nhìn nhau, ánh mắt lóe lên tia bỡn cợt ở trong đó.

Cừu thiếu chủ vén tay, để nàng nhìn thấy vết thương bị cắn lúc nãy: “Nàng cũng biết rồi, ta ghét nhất là côn trùng, cho nên, đừng có trông chờ gì vào ta.”

Thẩm Phhong Vân nét mặt cũng nhăn nhúm: “Đường đi xa xôi như vậy, lỡ như ta làm chết nó thì làm sao? Bọn ta cũng không biết cách xử lí”

Lãnh Băng Cơ bèn do dự, Thẩm Phong Vân nói cũng có lí, đối với những con ngãi độc này tốt nhất là không được để có sai sót nào, giao cho người khác thật lòng không an tâm.

Nàng liền quay mặt lại, nói với Mộ Dung Phong: “Bên này cơ bản đã ổn định được đại cục rồi, ta muốn cùng với Thẩm Phong Vân và Cừu thiếu chủ quay về Trường An sớm một chút”

“Không được, đừng trông mong gì” Mộ Dung Phong liền phủ quyết: “Đợi ta khải hoàn rồi chúng ta cùng về kinh”