MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuChương 794

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Chương 794

375 từ · ~2 phút đọc

Chương 794

Vậy thì, còn cưới được Lục Vu nữa hay không? Cho dù cưới về được rồi, bản thân mình chắc cũng bị gài cho sập hố.

Mà không đúng, mình cũng từng bị hại rồi, may mắn không đột tử ở thành Dữ Châu.

Lão gia tử cố chấp chưa chịu từ bỏ, dùng Lục Vu làm mồi nhử, dụ mình làm ra chuyện có lỗi với Lãnh Băng Cơ, như vậy không phải mình thực sự sẽ chết rất thảm hay sao?

Đứng trước cửa ải thử thách giữa hạnh phúc trọn đời và nghĩa khí tình thân, Thẩm Phong Vân kiên định chọn vế sau.

“Vi thân cảm thấy, trong chuyện này nhất định có chỗ hiểu nhầm, Phong vương phi tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyện hồ đồ như vậy”

“Có làm hay không, con chỉ cần dẫn theo cảnh khuyển của con, truy xét đến Triều Thiên Khuyết của Phong vương phủ, trẫm sẽ tự có tính toán”

Đây là bắt mình tự tới vu oan ư?

Thẩm Phong Vân lắc đầu: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Triều Thiên Khuyết có chó của Phong vương gia tọa trấn, cảnh khuyển của thần không dám tới gần”

“Nói bậy, thân hình cảnh khuyển của ngươi to gấp đôi con tiểu bạch cẩu ấy, còn phải sợ cả nó hay sao?”

“Con tiểu bạch cẩu ấy đúng là không có gì phải sợ, nhưng mà còn có Phong vương bên trên bao che cho nó, chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng, cảnh khuyển của thần đã bị huynh ấy đánh cho khiếp vía rồi”

“Ngươi muốn kháng chỉ hay sao?”Lão gia tử thấy mềm mỏng không được bèn ra chiêu cứng rắn.

Thẩm Phong Vân không chút do dự: “Thần có thể đảm bảo, việc này không chút dính dáng gì đến Phong vương phi”

“Ngươi lấy cái gì ra đảm bảo?”

Vừa rồi Thẩm Phong Vân cũng không phải vô duyên vô cớ lấy đầu mình ra đùa giỡn: “Lấy nhân phẩm của Phong vương phi ra đảm bảo”

Tính ra đứa trẻ này cũng không phải kẻ ngốc, Hoàng đế lão gia tử cười tủm tỉm nói: “Chi bằng hai ta cược một ván đi.

Trãm cược ngọc tỷ này nằm trong tay Phong vương phi. Về phần đánh cược thế nào…”