MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuChương 819

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Chương 819

415 từ · ~3 phút đọc

Chương 819

Cũng là y phục màu đỏ mà được mặc trên người hắn, lại khác hẳn Cừu Thiếu Chủ.

Cừu Thiếu Chủ mặc y phục màu đỏ có vẻ quyến rũ xấu xa mị hoặc, giống như là gấm vóc đỏ lăn tăn trên mặt nước.

Mộ Dung Phong mặc y phục đỏ thì giống như là núi xanh đình nhạc, kiên cường, phong độ hiên ngang.

“Dung Phong” Lãnh Băng Cơ bị sắc đẹp cám dỗ thử mấp máy môi: “Thật xứng với Băng Cơ”

Mộ Dung Phong doạ dẫm nhìn nàng chằm chằm.

Nàng nghiêng đầu suy nghĩ một chút: “Nếu không thì gọi là chồng?”

“Nàng mới là chồng!”

Lúc này, Lãnh Bằng Cơ mới hậu trị hậu giác nghĩ xưng hô chồng ở cổ đại hình như là để chỉ thái giám. Nếu xưng hô này bị người nghe được thì đúng là không thích hợp.

“Vậy gọi là gì? Cũng không thể gọi chàng là Mộ Dung đúng không? Nếu không thì gọi là đại ca? Đại thúc?”

“Ta già như vậy sao?” Mặt Mộ Dung Phong đen sạm lại, hắn hướng dẫn từng bước mà giảng giải: “Nàng có thể gọi ta là phu quân hoặc là tướng công”

Lãnh Băng Cơ lấy lòng cười cười: “Phu quân khá thô tục, nếu không ta gọi chàng là người thương?”

Hai chữ đơn giản làm Mộ Dung Phong nghe mà chấn động: “Nàng nói cái gì?”

“Ta gọi chàng là người thương, không phải từ này nghe hay hơn sao?”

Đâu chỉ là êm tai? Mỗi của Mộ Dung Phong nặng nề mà hạ xuống: “Gọi lại lần nữa đi.”

“Vậy chàng buông ta ra trước” Lãnh Băng Cơ bàn điều kiện..

Đôi tay to lớn đầy đặn và thon thả của Mộ Dung Phong lén lút tuần tra tới lui, nụ cười trên khóe môi càng thêm hống hách: “Không thả, ta tự có biện pháp khiến nàng cầu xin tha thứ, nàng ngoan ngoãn gọi hơn mười lần đi, ta nghe chán rồi mới thôi.”

Lãnh Bằng Cơ hít vào một hơi, khó có thể nhẫn nại mà vặn eo ếch: “Mộ Dung Phong, nếu chàng không buông ta ra, ta rất gấp rút!”

Mộ Dung Phong nhíu mày quan sát nàng với vẻ mặt tràn đầy bỡn cợt: “Là gấp rút như thế nào?”

Hắn bất thình lình đưa tay vào hông của nàng, rồi hơi dùng sức, Lãnh Băng Cơ nhất thời rụt người lại, nàng cười “ha ha ha” không ngừng, cười đến mức run rẩy hết cả người, không thể kiềm chế.