MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuChương 967

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Chương 967

614 từ · ~4 phút đọc

Chương 967

Có một số người đã từng ở chỗ Thiên Cơ Tử, được chứng kiến đủ loại ám khí cơ nỏ. Cừu thiếu chủ cũng là một người trong số đó, vậy nên hắn ta đoán thứ đang đối diện với mình trong tay tên nam nhân đeo mặt nạ kia hẳn là một lọai cung nỏ nào mới được sáng chế ra mà hắn ta chưa từng thấy trước đây.

Nhưng theo như Cừu thiếu chủ thấy đây chắc là loại cung nỏ chỉ cần bóp cò thì bên trong sẽ có mũi tên hoặc thiết đinh, các loại ám khí khác bản ra.

Nhìn phản ứng của những người này có thể thấy được rằng ám khí kia không bình thường chút nào.

Nhưng Cừu thiếu chủ vẫn không hề sợ hãi, trực tiếp ngẩng đầu, hiên ngang nhìn thẳng vào nam nhân đeo mặt nạ ở đối diện. Ám khí cho dù có nhanh như thế nào thì hắn ta vẫn tự tin với thân thủ của mình, chắc chắn cũng nhanh không kém nó.

Tốc độ của hắn ta từng có người trên giang hồ dùng hai chữ “quỷ mị” để hình dung, chính vì vậy hắn ta vẫn luôn rất tự tin, kiêu ngạo.

Nam nhân đeo chiếc mặt nạ kì quái chẳng thèm nói nhiều với hắn ta, cũng không thấy có động thái gì. Cừu thiếu chủ nghe thấy một tiếng “bằng” vang lên nhưng lại không nhìn thấy bất kỳ một ám khí nào được phóng ra từ trong ống sắt kia.

Tuy vậy hắn ta vẫn có thể cảm nhận được nguy hiểm đang tới gần, Cừu thiếu chủ lặng lẽ kéo Phượng Lôi Ngọc ra phía sau. Mọi †hứ xung quanh yên lắng đến quỷ dị khiến người ta trở nên căng thẳng, phải cẩn thận đề phòng vì lúc này có thể gặp phải nguy hiểm mà mình không lường trước được bất cứ lúc nào.

Bỗng lúc này một ám khí không biết từ đâu bắn ra, bay thẳng tắp rồi găm vào cái cây ở phía đối diện. Trên thân cây nhanh chóng xuất hiện một lỗ thủng sâu, loại ám khí này có chút kì lạ, không rõ là thứ gì nhưng Cừu thiếu chủ biết được rằng uy lực của ám khí này vô cùng đáng sợ. Uy lực mạnh như vậy chắc chăn có thể đâm xuyên qua thân thể người, thậm chí ngay cả xương cốt cứng cáp cũng không phải chướng ngại gì đối với nó. Loại ám khí này so với cơ nỏ lợi hại nhất mà Thiên Cơ Tử vừa chế tạo chỉ sợ là còn lợi hại hơn.

Sau phát bắn đó bất ngờ xảy ra, hắn ta còn chưa kịp phản ứng lại thì vũ khí trong tay đối phương lại vang lên một tiếng nữa.

Cừu thiếu chủ còn đang mải suy nghĩ, vậy nên khi nghe thấy tiếng động lần thứ hai hắn ta phản ứng hơi chậm. Chỉ vừa kịp nhanh chóng xoay mặt đi để tránh né ám khí nhưng đáng tiếc đã không còn kịp nữa.

Hắn ta đột nhiên trông thấy Phượng Lôi Ngọc nhào đến phía sau rồi mau chóng ngã gục trên lưng mình, trên vai nàng hiện giờ đã xuất hiện một vết máu đỏ tươi đang từ từ lan ra.

Nàng…nàng vậy mà không chút để ý đến an nguy của bản thân, cứ thế nhào tới lấy thân chắn ám khí thay cho hắn ta.

Cừu thiếu chủ nhanh chóng ôm lấy Phượng Lôi Ngọc, cánh tay của hắn ta không khỏi có chút căng cứng, khẩn trương ôm nàng thật chặt: “Tại sao ngươi lại có thể ngu ngốc như vậy chứ?”