MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm PhongChương 1227: Quá tàn nhẫn

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong

Chương 1227: Quá tàn nhẫn

477 từ · ~3 phút đọc

Nhìn thấy cảnh này, ba tiên tử Thái Minh đều rùng mình, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi ..

Quá tàn nhẫn, quá yêu nghiệt!

Lâm Phong này căn bản không thể dùng lý lẽ thường tình mà đối phó được ...

"Xoạt~"

Lúc này, Lâm Phong dời mắt về phía ba người.

Trong lòng ba người run lên, nhao nhao cầu xin tha thứ:

'Lâm tiền bối tha mạng. Là tên khốn Trương Chính Xuân này ep chúng tôi đến."

"Đúng vậy! Là Trương Chính Xuân làm, là Trương Chính Xuân lấy Tứ Tượng trận kỳ ra."

"Thánh miếu Thái Sơ là thế lực siêu cấp ở Linh giới, chúng tôi không dám đắc tội ông ta."

"Bùm!"

Một đống máu thịt nở rộ đẹp như một bông hồng.

Phó môn chủ La Sát Môn, Chung Khuông Thạch chết thảm tại chỗ.

"Tôi bảo các ông gọi người đến, nghe không hiểu à?"

Vẻ mặt Lâm Phong u ám, trên mặt không nhìn ra bất kỳ biểu cảm gì.

Nhưng thường thường càng như vậy, càng khiến người ta cảm thấy hoảng sợ ...

"Bich!'

"Bich!"

Thân thể lão quy Âm Ma và tiên tử Thái Minh như nhũn ra, bọn họ trực tiếp quỳ trên mặt đất, không ngừng dập đầu cầu xin tha thứ, hoàn toàn mất hết phong thái của đại năng giới Tu Chân.

Khi đối mặt với tử vong, không có bất kỳ người nào có thể duy trì bình tĩnh.

"Không phải chúng tôi không gọi người, mà thực sự gọi không đến."

"Mấy người bảo vệ ranh giới trấn thủ vùng đất bỏ hoang, thực lực mạnh mẽ tới, hẳn phải chết không nghi ngờ."

Hai người run rẩy đáp, trong lòng vừa phẫn nộ vừa uất ức.

Mẹ nó!

Nếu có thể gọi tới người, há lại để Lâm Phong cậu kiêu ngạo như vậy?

"Người bảo vệ ranh giới là có ý gì?" Lâm Phong lạnh giọng hỏi.

Thật ra anh biết người đánh cờ và người bảo vệ ranh giới hẳn là cùng một loại người, nhưng cụ thể như thế nào thì anh lại không rõ, luc này là cơ hội tốt để hỏi thăm một chút.

Hai người lão quỷ Âm Ma và tiên tử Thái Minh nghe vậy thì hơi ngạc nhiên.

Với thực lực của Lâm Phong, lại ở vùng đất bỏ hoang thế này mà lại không biết người bảo vệ ranh giới?

Nhưng hai người cũng không dám phỏng đoán quá nhiều, chỉ vội vàng nói: "Thời kỳ Thượng Cổ, linh khí thiên địa nồng đậm, văn minh tu chân trên Địa Cầu cực kỳ thịnh vượng. Bỗng nhiên có một ngày, rất nhiều dị tộc ngoài không gian giáng lâm, những dị tộc này tự xưng là Thần tộc, muốn phá vỡ văn minh nhân loại, lấy máu thịt tu giả hiến tế."

"Vô số tông môn cổ tộc thịnh nộ phản kháng, chống cự dị tộc. Kể từ đó, thảm họa thượng cổ đã bắt đầu."