Mất đi sức chống đỡ, cơ thể Minh Nguyệt Kiếm Thần như cánh diều đứt dây, từ trên không trung rơi thẳng xuống đất, bụi cuốn mù mịt. Hắn phun thêm một ngụm máu lớn, từ lỗ thủng đẫm máu trước ngực, vô số kiếm khí thoát ra ngoài, linh khí trong cơ thể cũng hóa thành những điểm sáng li ti, dần tan biến giữa đất trời.
"Tại ... tại sao?" Minh Nguyệt Kiếm Thần mặt cắt không còn giọt máu, dùng chút linh khí tàn dư để bảo vệ tàn thân.
"Còn nhìn không ra sao? Bối Sơn Tông chúng ta và đám vong linh này vốn là một phe!" Thẩm Thiên mỉm cười đáp.
“Là ... một phe với vong linh?"
Ánh mắt Minh Nguyệt Kiếm Thần càng thêm ảm đạm. Hắn cảm thấy sinh mệnh của mình đang trôi đi với tốc độ chóng mặt. Vốn dĩ hắn đã lấy bản nguyên sinh mệnh làm cái giá để cưỡng ép thăng tiến chiến lực, nay trái tim tan vỡ khiến công lực tiêu tán, ngay cả thần hồn cũng không giữ vững được nữa, đang bên bờ vực sụp đổ.
"Vốn dĩ ta còn chưa định ra tay, nhưng mà thực lực của ngươi quá mạnh. Để kết thúc trận đấu sớm, ta đành phải ra tay thôi!"
Thẩm Thiên thong thả bước tới trước mặt Minh Nguyệt Kiếm Thần, nhìn xuống hắn với vẻ thương hại: "Thật đáng tiếc, nếu cho ngươi thêm thời gian, không chừng ngươi có thể đạt tới cấp độ Độ Kiếp loại ba, loại bốn."
"Ngưoi ... sao ngưoi có thể phản bội Nhân tộc?" Giọng Minh Nguyệt Kiếm Thần ngày càng yếu ớt.
“Một kẻ sắp chết cần gì phải phí lời nhiều thế?" Thẩm Thiên lắc đầu, chuẩn bị ra đòn kết liễu.
"Dừng tay!"
Tăng Y Cổ Phật nhìn thấy cảnh này. Ông ta liều mạng chịu trọng thương để đánh lui đối thủ, phi thân đến chặn đứng đòn chí mạng của Thẩm Thiên!
“Âm!"
Hai bàn tay lớn va chạm cực mạnh. Không ngoài dự đoán, Tăng Y Cổ Phật đang suy yếu bị đánh bay ra ngoài, thân hình gầy gò xuất hiện vô số vết nứt rỉ máu. Nhưng ông ta không màng tới bản thân, gian nan bò đến bên cạnh, đỡ Minh Nguyệt Kiếm Thần dậy, run giọng: "Minh Nguyệt, ngươi có sao không?"
"Kẻ phản bội." MinhNguyệt Kiếm Thần thều thào.
Hắn đã cảm nhận được tiếng gọi của tử thần, cơ thể lạnh buốt. Đột nhiên, dường như là sự hồi quang phản chiếu, hắn mạnh mẽ đẩy Tăng Y Cổ Phật ra, hét lớn:
"Chạy mau! Rời khỏi nơi này. Truyền tin Bối Sơn Tông là kẻ phản bội ra ngoài."
Dứt lời, hắn gắng gượng đứng dậy, cầm kiếm lảo đảo lao về phía Thẩm Thiên, muốn mở ra một con đường sống cho Tăng Y Cổ Phật. Nhưng lúc này hắn quá yếu, trái tim đã nát, máu từ lồng ngực không ngừng tuôn ra.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!