MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm PhongChương 2049: Phải gan dạ đến mức nào chứ?

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong

Chương 2049: Phải gan dạ đến mức nào chứ?

821 từ · ~5 phút đọc

"Thế mà lại có nhiều người vây xem tôi đến vậy? Các người đúng là quá coi trọng Lâm Phong tôi rồi."

Đối mặt với sự vây hãm của hàng loạt cường giả, Lâm Phong không hề sợ hãi mà còn nở nụ cười.

Anh chắp tay sau lưng, khóe môi nhếch lên, thong dong tự tại như một vị lãnh đạo đang đi tuần du thuộc hạ của mình.

Phải gan dạ đến mức nào chứ?

Cảnh tượng khiến bao người phải kinh hồn bạt vía, trong mắt anh lại chẳng đáng nhắc tới.

"Chết đến nơi rồi còn ở đó phô trương thanh thế!" Nghịch Thiên Hải quẹt vết máu nơi khóe miệng, lạnh giọng quát mắng.

“Lâm Phong, ngươi quá ngông cuồng rồi! Từ xưa đến nay, kẻ quá ngông cuồng có mấy ai nhận được kết cục tốt đẹp?" Ma Chiến lãnh đạm lên tiếng.

“Vô ích thôi, giết hắn đi! Kết thúc trò hề này, chấm dứt cái gọi là thần thoại của Linh giới!" Viên Sơn tựa như một tôn Ma Thần, đôi mắt tỏa ra hồng quang đáng sợ.

Ngay sau đó, mười một vị cường giả đồng loạt ép sát. Cảnh tượng này quá khủng khiếp, không gian xung quanh hoàn toàn vỡ vụn, không thể chịu nổi uy áp từ mười một vị cường giả loại ba tỏa ra. Ngay cả mây đen trên tầng không cũng im lìm, lôi quang tiêu tán, Thiên đạo dường như cũng phải kinh sợ mà không muốn đưa ra bất kỳ phản ứng nào.

"Vậy thì tới đi!"

Nụ cười trên mặt Lâm Phong dần biến mất. Một khi anh đã ra tay, nghĩa là đã dự liệu được cảnh tượng này. Hiện tại chỉ có hai khả năng: Một là tất cả cùng chết, hai là anh độ kiếp thành công, giết hết đám người này!

Anh muốn kéo tất cả cường giả tại đây cùng tham gia vào thiên kiếp của mình.

Dù rủi ro cực lớn, nhưng lúc này chính là "Bất phong ma, bất thành thần", phá hậu nhi lập, để làm rạng danh uy thế của Lâm Phong anh.

Nào ngờ đúng lúc này, từ trận doanh Nhân tộc vang lên một tiếng gầm phẫn nộ: "Chư quân nghe lệnh, trợ giúp Lâm Phong, nghênh chiến cường địch!"

Là Linh Vân Thượng Nhân lên tiếng.

Trước đó ông bị vài vị cường giả loại ba vây công, hiểm cảnh trùng trùng, hiện tại đã là trạng thái trọng thương. Nhưng ông không chọn lẩn trốn mà chọn đối đầu trực diện.

Ôngmuốn dùng tấm thân trọng thương này gia nhập chiến trường, không để Lâm Phong phải đơn thương độc mã.

"Cùng lên đi!" Dao Quang Thánh Chủ với gương mặt tuấn lãng bị một loại lợi khí nào đó rạch một đường sâu hoắm, lúc này trông cực kỳ dữ tợn.

"Lâm Phong, tuy ta và ngưoi có thu nhung luc nay cung toi trợ ngưoi mot tay!" Tư Đồ Khôn giết đến đỏ cả mắt, hổn hển gào lên.

“Từ xưa đến nay, hễ có hạo kiếp tất sẽ có người đứng đầu đổ máu. Đã chết nhiều người như vậy rồi, không thiếu mấy lão già chúng ta!"

Cùng lúc đó, những vị cường giả loại ba còn sống sót của Nhân tộc đều kiên định bước lên.

Cùng một huyết mạch có vình cùng vinh, tổn thì cùng tổn!

Trận đại chiến đã diễn ra đến mức này, Nhân tộc bị Thần tộc phản bội, bị gian tế ám hại, không biết bao nhiêu tu giả đã ngã xuống.

Máu nóng của tất cả mọi người đều bị kích phát, họ không còn sợ hãi, không còn kinh hoàng, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, chỉ muốn liều mạng chiến một trận cuối cùng.

"Nghe thấy không? Các ngươi nghe thấy không?"

"Bên tai ta là tiếng gào thét của vô số anh linh Nhân tộc đã ngã xuống. Nhân tộc hiên ngang bấy diệt, vĩnh viễn không nhận thua! Hôm nay dùng máu của chúng ta, làm rạng danh uy thế Nhân tộc!" Linh Vân Thượng Nhân một lần nữa rống lên.

“Dùng máu chúng ta, làm rạng danh uy thế Nhân tộc!”

"Dùng máu chúng ta, làm rạng danh uy thế Nhân tộc!"

Đông đảo tu giả Nhân tộc xung quanh cũng đỏ ngầu mắt, đồng loạt ngửa mặt gào thét.

Khoảnh khắc này, cảnh tượng quá chấn động lòng người, khiến vô số cường giả Thần tộc cũng phải liếc mắt nhìn sang.

Bởi vì cảnh tượng này thật sự quá quen thuộc!

Trong ấn tượng của bọn chúng, Nhân tộc là một chủng tộc hèn hạ, ích kỷ, tham lam, vô sỉ và sợ chết. Nhưng chỉ khi thực sự có rất nhiều người ngã xuống, khi họ tận mắt chứng thấy chiến hữu chết ngay bên cạnh, thấy xác tộc nhan đầm đìa máu, hào quang thần tính trong người họ mới bộc phát, giống như biến thành một chủng tộc hoàn toàn khác.

Lâm Phong lặng lẽ chứng kiến cảnh này.