Lâm Phong buông tiếng thở dài. Anh đứng dậy, đưa mắt nhìn về phương trời xa xăm, lẩm bẩm:
"Không biết Tiểu Tháp giờ ra sao rồi?"
"Diệp Hiên tiền bối chỉ dùng một hư ảnh chân thân đã dám xông vào Thần Tộc, quả thực phi phàm!"
Giữa lúc suy tư, ngoài cửa chợt vang lên những tiếng bước chân nhè nhẹ. Lâm Phong quay sang nhìn, phát hiện Nhị sư tỷ đang tiến lại gần, theo sát phía sau là Lão lục Phùng Mục Trần!
Sau vài ngày tĩnh dưỡng, thương thế của Phùng Mục Trần đã bình phục. Tuy nhiên, phong ấn Quỷ văn do Thiên Linh Đế hạ xuống năm xưa vẫn còn đó. Những dòng Quỷ văn chẳng chịt in hần trên khuôn mặt tuấn tú, trông vô cùng quỷ dị ...
"Nhị sư tỷ, Lục sư huynh, sao hai người lại tới đây?" Lâm Phong mỉm cười hỏi.
"Tiểu Phong, bọn chị tới để từ biệt ... " Nhị sư tỷ khẽ giọng.
"Từ biệt?" Sắc mặt Lâm Phong thoáng sững sờ.
"Đúng vậy! Hiện tại Vong Linh Chi Trạch đã bị càn quét, Linh Giới và Tổ Địa đã nối liền, chị muốn quay về Côn Luân xem sao ... " Nhị sư tỷ gượng cười, coi lòng dâng lên niềm lưu luyến tột độ.
Nhưng cô ta tự hiểu bản thân không thể tiếp tục nán lại bên cạnh tiểu sư đệ. Cô ta giờ đây chỉ là một gánh nặng, ở lại sẽ thành vướng víu. Thêm nữa, dạo gần đây Dao Quang Thánh Nữ thường xuyên đến tìm tiểu sư đệ. Trông thấy hai người họ cười nói vui vẻ, tim cô ta quặn thắt. Cô ta không muốn tự đày đọa bản thân trước sự giang xé về mặt tư tưởng lẫn đạo đức này thêm nữa ...
"Đợi thêm vài hôm nữa đi, chờ Tiểu Tháp trở về, tôi sẽ đi cùng mọi người ... " Lâm Phong mỉm cười níu giữ.
"Thôi không cần đâu!" Nhị sư tỷ dứt khoát cự tuyệt.
Lâm Phong sững lại, lặng lẽ nhìn cô ta, không nói một lời.
Dường như không chịu nổi ánh mắt của anh, Nhị sư tỷ vội quay đầu lảng tránh. Thấy vậy, Lâm Phong khẽ mỉm cười, chuyển hướng sang Phùng Mục Trần hỏi:
"Vậy còn ... Lục sư huynh thì sao?"
"Anh muốn trở về Thập Vạn Đại Sơn ở Vân Xuyên ... " Giong điệu Phùng Muc Trn cứng ngắc.
Kể từ khoảnh khắc chứng kiến Lâm Phong tắm máu chiến đấu cùng vô số cường giả Loại bốn, anh ta đã hiểu cả đời này mình chẳng thể nào đuổi kịp bước chân của Lâm Phong. Mang trong mình lòng tự tôn ngút trời, anh ta lựa chọn trốn chạy.
"Nhưng Quỷ văn trên mặt anh ... "
"Chuyện này không cần cậu bận tâm! Cậu cứ lo cho bản thân mình thật tốt đi đã ... "
Bỏ lại một câu, Phùng Mục Trần lập tức quay lưng cất bước.
"Tiểu sư đệ, cậu phải chăm sóc bản thân thật tốt nhé!" Nhị sư tỷ áy náy liếc nhìn Lâm Phong, rồi cũng vội vàng đuổi theo dấu chân sư huynh.
Chẳng bao lâu sau, bóng dáng hai người kề vai sát cánh đã khuất dần khỏi tầm mắt Lâm Phong.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!