"Vậy ông có biết tại sao lão Thánh chủ lại chết không?" Lâm Phong hỏi.
"Vì sao?"
"Vì lão quá ngu!"
"Ngươi ... Vô lễ!"
"Tôi vô lễ?" Lâm Phong nhếch khóe miệng, nói tiếp: "Con gái của lão, Thiên Diễn Thánh nữ muốn giết tôi, kết quả lại bị tôi giết ngược lại. Đó là tranh đấu giữa người cùng thế hệ với nhau! Thế mà lão Thánh chủ dựa vào tu vi của mình, lại dám đứng ra trả thù tôi. Ông nói xem, lão có ngu không?"
Lâm Phong bình thản nhìn chầm chầm Quách Triệt.
Quách Triệt bị ánh mắt của Lâm Phong quét qua, trong lòng lão chợt lạnh toát, trong chốc lát lại quên cả đáp lời.
"Lão Triệt à! Ông có thể nhanh chóng ngồi lên cái ghế Thánh chủ này, chắc cũng được xem là một người thông minh!"
Lâm Phong chủ động bước lên, vỗ vỗ vai Quách Triệt, nói tiếp: “Đi, tôi thấy hơi khát. Rót cho tôi một tách trà mang lại đây ... "
"Ngươi không có chân à? Muốn uống thì tự đi mà rót!"
Quách Triệt hoàn hồn, không nhịn được hừ lạnh một tiếng.
Trong trường hợp thế này, làm sao lão có thể đi rót nước cho Lâm Phong? Đúng là trò cười ..
"Ông chắc có không muốn rót? Cho ông một cơ hội, bản thân ông phải biết nắm lấy ... "
Lâm Phong khẽ nhướng mí mắt.
"Thật sự tưởng thực lực của mình cường hãn là có thể muốn làm gì thì làm sao? Lâm Phong, đây là Linh giới, vĩnh viễn không đến lượt một tên thổ dân Tổ Địa như ngươi làm càn!'
Quách Triệt cười khẩy một tiếng, quay người bỏ đi, không muốn tiếp tục để ý tới Lâm Phong nữa ...
Lâm Phong lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Quách Triệt đang rời đi, bỗng nhiên hất mạnh
tay.
"Âm!"
Cả người Quách Triệt bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh lên vách tường, cả bức vách kim thạch bị lão đâm nát bấy.
"Ò!"
Cảnh tượng bất ngờ này làm tất cả mọi người tại chỗ đều sững sờ.
Không ai ngờ Lâm Phong dám ra tay trong trường hợp thế này, hơn nữa xuống tay lại ác đến thế, đánh cho tân nhiệm Thiên Diễn Thánh chủ người đầy máu me.
Dao Quang Thánh chủ cũng khẽ biến sắc.
Tuy ông ta nhìn Quách Triệt rất chướng mắt nhưng cũng không muốn nhìn thấy cảnh
này.
Dù sao cuộc họp tối nay là để tuyển chọn Minh chủ Thiên Địa Minh ... Lâm Phong ra tay thế này, chẳng khác nào cho người ta nằm được nhược điểm.
"Mọi người đều đã thấy rồi chứ? Đây chính là Lâm Phong đó, haha ... Đây chính là Lâm Phong, Huyết Vụ Vương trong truyền thuyết! Ai mà hơi làm trái ý hắn, hần sẽ lập tức ra tay đánh người!"
Quách Triệt bò dậy từ đống phế tích chật vật, trên mặt đầy oán độc, gần ra một câu như vậy.
Lời vừa dứt, người đứng đầu các thế lực tại hiện trường lập tức bàn tán xôn xao.
"Vị Huyết Vụ Vương này đúng là hơi quá đáng, cho dù nhìn Thiên Diễn Thánh chủ chướng mắt, cũng không thể đánh người ngay lúc này được chứ!"
'Quá ngông cuồng. Hằn có thân phận gì mà dám sai một vị Thánh chủ đi rót trà cho mình? Thật sự tưởng rằng mình lập được chút công lao ở Vong Linh Chi Trạch thì muốn làm trời làm đất thế nào cũng được sao?"
"Trước đây ta còn định đề cử hắn làm Minh chủ Thiên Địa Minh, bây giờ xem ra tuyệt đối không được. Đây là một bạo quân điển hình, nếu để hằn làm minh chủ, sau này chúng ta còn ngày lành mà sống chẳc?"
...
Nghe những lời này, trên gương mặt oán độc của Quách Triệt không khỏi lướt qua một tia vui sướng.
Cái tát này xem ra cũng đáng.
“Được thôi. Lâm Phong, thực lực ngươi mạnh, ta chọc không nổi ngươi. Ta né ngươi ra là được chứ gì?"
Quách Triệt lau máu ở khóe miệng, lảo đảo muốn trở về chỗ của mình ngồi xuống.
Đúng lúc này, Lâm Phong bỗng lại đánh ra một cái tát nữa.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!