Hiện trường vốn đã hỗn loạn, giờ nhuốm thêm máu tươi, bầu không khí càng thêm đè nén lạnh người.
"Ự'c ực!"
Cả đám người nhìn chẳm chẳm Lâm Phong, cổ họng không ngừng nuốt nước bọt.
Cũng có mấy vị tiền bối lão thành nhíu chặt mày, nhìn sang Lâm Phong, ánh mắt lạnh như băng, sắc mặt cực kỳ khó coi.
"Bây giờ thì sao? Bà còn định lấy đại cục làm trọng nữa không?"
Lâm Phong đứng trên cao nhìn xuống Thanh Nguyệt Thánh Cô vẫn đang ngồi trên
ghế.
Đêm nay Thanh Nguyệt Thánh Cô mặc một bộ trường bào dạng áo cúp ngực, từ góc độ này có thể nhìn rõ từng đường cong kinh người trước ngực bà ta, chỉ là tại hiện trường này cũng chỉ có mình Lâm Phong dám nhìn thầng như vậy.
"Ta đã lựa chọn nhẫn nhịn hết lần này tới lần khác, muốn xử lý êm thắm ân oán giữa ta với ngươi ... "
Thanh Nguyệt Thánh Cô ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Lâm Phong.
“Cầu xin bà đừng nhịn nữa, tôi là người rất ghét loại giả nhân giả nghĩa."
'Ngươi đừng càn rỡ quá!"
"Xin lỗi, tôi càn rỡ như vậy đó, bà làm gì được tôi?"
Lâm Phong khoanh tay trước ngực, trông cực kỳ kiêu căng.
Lúc này, tâm trạng của Thanh Nguyệt Thánh Cô đã bị Lâm Phong chọc cho nổ tung.
Nếu giờ phút này chỉ có mình bà ta và Lâm Phong thì bà ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực, cho thâng nhóc không biết trời cao đất dày này một trận nhớ đời.
Nhưng đêm nay là thịnh hội của Linh giới.
Chút lý trí còn sót lại nói cho bà ta biết, tuyệt đối không thể ra tay. Làm vậy chỉ khiến người khác ngồi không mà hốt được lợi.
Một kẻ không màng hậu quả như Lâm Phong, ngược lại lại là một chuyện tốt.
Năm đại cường giả, đã thẳng tay loại bớt một người ...
Nghĩ tới đây, trong lòng Thanh Nguyệt Thánh Cô bỗng sáng tỏ, trên mặt nở một nụ cười, nói: “Thôi bỏ đi! Người đắc đạo, không vì vật mà vui, không vì mình mà buồn. Ngươi còn trẻ, trẻ người non dạ cũng là chuỷen bình thường, ta không chấp với ngươi!"
Lâm Phong sững sờ.
Vị Thánh cô này đúng là lợi hại.
Đã đến nước này rồi mà còn có thể bày ra cái dáng vẻ chẳng hề để tâm.
"Tôi bái phục bà ... "
Lâm Phong không nhịn được giơ ngón tay cái, cũng lười để ý tới Thanh Nguyệt Thánh Cô nữa, dẫn theo đám người Vân Liệt đi tìm một chỗ ngồi mới.
Thanh Nguyệt Thánh Cô nhìn theo bóng lưng đám người Lâm Phong rời đi, từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ vẻ mặt hiền hòa.
Một màn này làm cho các vị đứng đầu của thế lực lớn tại hiện trường không khỏi trầm trồ khen ngợi.
Tiền bối đúng là tiền bối, độ lượng như thế này, không phải người thường có thể làm được.
Có thể nói, sự nhẫn nhịn này của Thanh Nguyệt Thánh Cô rõ ràng đã thu về không ít thiện cảm.
Chỉ đáng tiếc cho Thiên Diễn Thánh Chủ Quach Triet, lai chet mot cach mo ho trong tay Lâm Phong.
Rất nhanh, đợi vài tên hộ vệ thu dọn sơ qua hiện trường, đại hội đêm nay cũng dần chính thức được kéo màn.
Dai sảnh nay von la phong dau gia cua Linh Van thưong hoi, co the chua gan mot tram nghìn người.
Hiện tại gần như đã chật kín chỗ ngồi.
Trước mỗi chiếc bàn đều là những nhân vật lớn đến từ bốn phương tám hướng.