Đồng tử Thanh Nguyệt Thánh Cô co rút, tâm thái bùng nổ, ánh mắt hung ác nhìn châm chẩm Lâm Phong: “Ngươi đang nói xảng gì đó? Đừng tưởng bản thân đã làm minh chủ thì có thể muốn làm gì thì làm. Dựa vào cái gì mà ngươi tước bỏ vị trí phó minh chủ của ta?"
"Dựa vào cái gì à? Trận đại chiến ở Vong Linh Chi Trạch, đến cái mặt bà cũng không ló ra, giờ còn dày mặt chạy tới tranh ngôi minh chủ?"
"Đừng có làm tôi buồn nôn nữa. Mẹ nó, cút đi cho tôi!"
Lâm Phong vung tay, đánh thầng một chưởng về phía Thanh Nguyệt Thánh Cô.
Sắc mặt Thanh Nguyệt Thánh Cô lập tức phủ đầy băng sương.
Nếu Lâm Phong đã dám ra tay trước, bà ta cũng chẳng còn cố ky gì nữa. Hôm nay phải nhân cơ hội này dạy dỗ thằng nhóc không biết trời cao đất dày này thật tốt.
“Âm!"
Hai bàn tay của hai người trong nháy mắt đã va chạm vào nhau.
Ngay sau đó, một luồng sức mạnh khổng lồ ập tới, chấn cho Thanh Nguyệt Thánh Cô liên tục lùi lại, cuối cùng còn rơi thẳng khỏi đài cao ...
"Nhục thân cường hãn thật."
Trong lòng bà ta âm thầm kinh hãi, sắc mặt u ám.
Lúc này, ánh mắt bốn phía đồng loạt đổ dồn lên người bà ta, làm bà ta như bị kim châm sau lưng, vô cùng mất mặt.
"Cút! Thiên Địa Minh không hoan nghênh loại rác rưởi như bà."
Lâm Phong đứng trên cao, cúi đầu nhìn xuống Thanh Nguyệt Thánh Cô.
Thần sắc Thanh Nguyệt Thánh Cô lạnh như băng, bà ta không để ý tới Lâm Phong, mà đảo mắt nhìn quanh bốn phía, muốn xem thử có ai nguyện ý lên tiếng vì bà ta, chỉ trích Lâm Phong hay không.
Quả thực có vài người.
Đều là đệ tử Thánh địa Thiên Diễn.
Nhưng những người đó rất nhanh đã bị đám người ủng hộ Lâm Phong đè ép xuống.
"Được ... Rất được! Ta muốn xem thử không có ta, Thiên Địa Minh sau này còn nổi lên được chút sóng gió nào!"
Thanh Nguyệt Thánh Cô lạnh lùng cười một tiếng, xoay người bỏ đi, rất nhanh đã biến mất trong đại điện.
Theo bước chân rời đi của bà ta, ánh mắt lạnh leo của Lâm Phong lập tức chuyển sang đám người Thánh địa Thiên Diễn.
"Lâm Phong, ngươi ... ngươi muốn làm gì?"
Rất nhiều trưởng lão, đệ tử Thánh địa Thiên Diễn run rẩy, vô cùng căng thẳng.
"Âm!"
Lâm Phong không nói nhảm, trực tiếp ra tay, giết sạch tất cả người của Thánh địa Thiên Diễn có mặt ngay tại chỗ.
Trong nháy mắt, máu tươi hóa thành sương mù đỏ rực tràn ngập khắp không trung, tiếng kêu thảm vang lên không dứt, làm da đầu những người có mặt đều tê dại.
"Lâm minh chủ, ngươi đây ... "
Linh Vân Thượng Nhân có phần không đành lòng nhìn tiếp.
"Tôi là minh chủ, vậy trong Thiên Địa Minh này không được phép tồn tại bất kỳ nhân tố nào phản đối tôi. Thánh địa Thiên Diễn là một khối u ác tính, phải bị diệt trừ!"
Lâm Phong ngừng lại một chút, lại lạnh lùng nhìn sang những kẻ thù cũ: "Tinh Môn, Trương gia, Kiếm Môn cùng Tư Đồ gia, trước đây khi tôi còn yếu ớt bất lực, các ngươi cũng từng gây bất lợi cho tôi!"
“Chuyện đã qua, tôi không truy cứu nữa! Nhưng tôi muốn các người lấy đạo tâm thề, từ nay về sau tuyệt đối không được phản bội Nhân tộc, phản bội Thiên Địa Minh, càng không được gây bất lợi cho ta! Nếu không, hôm nay các người sẽ chịu kết cục diệt môn cùng Thánh địa Thiên Diễn."
Chủ nhân bốn đại siêu cấp đạo thống nhìn nhau, cuối cùng đồng loạt cúi người hành lễ, dùng đạo tâm lập lời thề ...
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!