Sắc mặt Linh Vân Thượng Nhân chấn động.
Thân là hội trưởng Linh Vân thương hội, ông ta đã nhận ra ngay thân phận của vị lão già áo xám kia.
Nhị đệ tử của Nguyệt Hoàng, cũng là nhị sư huynh của Thanh Nguyệt Thánh Cô - Phong Trần Tử.
Người này vào thời thượng cổ từng là một tồn tại lừng lẫy, đi con đường Phong Chi Cực Cảnh, cũng từng tận mắt chứng kiến lần mở ra Tiên lộ trước đó. Chỉ vì một nguyên nhân nào đó mà lão không cùng Nguyệt Hoàng bước vào Tiên lộ, mà lựa chọn ẩn thế bế quan, mài giũa bản thân.
Đến nay đã trôi qua hơn vạn năm, thực lực của Phong Trần Tử đã đạt đến mức khó lòng đo đạc được nữa.
"Lành ít dữ nhiều rồi."
Dao Quang Thánh Chủ cùng những người khác đều nheo mắt lại.
Bọn họ hiểu ngay, yến tiệc tối nay tuyệt đối không đơn giản như tưởng tượng, rõ ràng là Thanh Nguyệt Thánh Cô dẫn nhị sư huynh của mình đến đây để đòi lại thể diện.
Có điều mọi người cũng không hề sợ hãi.
Bởi vì tối nay, ba vị cường giả loại bốn của Thiên Địa Minh đều tề tụ tại đây, cho dù Thanh Nguyệt Thánh Cô và Phong Trần Tử liên thủ, chưa chắc đã chiếm được ưu thế.
“Thanh Nguyệt Thánh Cô, thì ra yến tiệc tối nay là do ngươi bày ra. Ngươi có ý gì?" Kim Nguyên lên tiếng chất vấn.
"Ở đây có phần cho ngươi mở miệng sao?"
Mặt Thanh Nguyệt Thánh Cô đầy vẻ khinh miệt.
"Ngươi ... " Sắc mặt Kim Nguyên khẽ biến, còn muốn nói thêm gì đó, lại bị Lâm Phong đưa tay ngăn lại.
Ngay sau đó, Lâm Phong cùng Thần Đồng Tôn Giả một trước một sau đi tới trước bàn tròn, ung dung kéo ghế ngồi xuống.
Những người khác thì tản ra xung quanh, đứng ở không xa, chăm chú nhìn về phía Thanh Nguyệt Thánh Cô.
"Lâm minh chủ, chúng ta lại gặp mặt rồi."
Thanh Nguyệt Thánh Cô cũng không vội ra tay, tự tay rót cho Lâm Phong một tách trà.
"Tách trà này xem như trà tạ tội của bà à?"
Lâm Phong nâng tách trà lên nhấp một ngụm, cười nheo mắt hỏi.
“Tạ tội? Đúng. Quả thực là phải tạ tội."
"Nếu tối nay Lâm minh chủ chịu dập đầu với ta ba cái, thừa nhận mình là một tên ngu xuẩn, rồi giao lại vị trí minh chủ. Ta có thể suy xét tha cho ngươi một mạng ... "
Nói tới đây, Thanh Nguyệt Thánh Cô hơi dừng lại, mỉm cười rồi nói tiếp: “Tất nhiên, chỉ tha cho ngươi một mạng mà thôi. Đạo cơ của ngươi vẫn phải bị phế."
"Thanh Nguyệt Thánh Cô, đừng quá càn rỡ."
Đám người Thiên Địa Minh đang đứng xem ở gần đó lập tức quát lạnh.
Thanh Nguyệt Thánh Cô lười đáp lời bọn họ.
Bà ta nửa cười nửa không nhìn chăm châm Lâm Phong, dường như đang chờ câu trả lời của anh.
"Bà dựa vào cái gì mà dám nói những lời này với tôi? Dựa vào vị nhị sư huynh kia của bà sao?"
Sắc mặt Lâm Phong vẫn bình tĩnh.
"Đã biết rồi thì còn không mau quỳ xuống cầu xin tha. Ta đã nhịn ngươi rất lâu rồi ... " Giọng Thanh Nguyệt Thánh Cô bỗng lạnh hần xuống.
"Âm!"
Thấy vậy, Lâm Phong cũng không do dự nữa, một tay hất tung chiếc bàn trước mặt, sau đó vung nằm đấm thẳng tắp đánh về phía Thanh Nguyệt Thánh Cô.
"Tự tìm đường chết."
Thanh Nguyệt Thánh Cô đã có phòng bị từ trước.
Bà ta lạnh lùng hừ khẽ, bàn tay vung lên trước người lập tức hiện ra một tấm thiên mạc, ngăn cản cú đấm của Lâm Phong. Thế nhưng cho dù như vậy, bà ta vẫn bị chấn lùi mấy bước.
"Thực lực của bà dường như không xứng với dã tâm của mình."
Ánh mắt Lâm Phong lạnh như băng, từng bước ép sát về phía Thanh Nguyệt Thánh
Cô.