MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm PhongChương 2120: Ông trời khéo trêu

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong

Chương 2120: Ông trời khéo trêu

590 từ · ~3 phút đọc

Thái độ khinh khỉnh ấy khiến hai lão già cực kỳ khó chịu, song dẫu cho cả hai mượn thêm mười lá gan, cả hai cũng chẳng dám ho he nửa lời!

"Thanh Nguyệt Thánh Cô, bà còn lời trăn trối nào không?"

Lâm Phong đủng đỉnh dạo bước đến trước mặt Thanh Nguyệt Thánh Cô.

Lúc này, đôi mắt bà ta hoàn toàn đờ đẫn, ngồi bệt dưới đất. Dường như tâm trí bà ta vẫn chưa thể thoát khỏi bóng ma về cái chết thảm thương của Nhị sư huynh ...

“Sớm biết có ngày hôm nay, lúc trước sao còn ngông cuồng như thế?"

Lâm Phong chẳng mảy may động lòng thương xót, dứt khoát vung tay định đoạt mạng đối phương.

Nào ngờ, đúng vào khoảnh khắc này!

Sâu trong đôi mắt vô hồn của Thanh Nguyet Thánh Cô bỗng xet qua một tia sát ý lanh

lẽo.

“Vút~"

Bà ta bật người dậy nhanh như chớp, bất ngờ tấn công trước. Năm ngón tay quắp lại sắc bén như móng vuốt chim ưng, nhắm thầng hạ bộ của Lâm Phong mà bóp mạnh!

Toàn bộ dáng vẻ bi thương, tuyệt vọng nãy giờ hóa ra chỉ là lớp ngụy trang hoàn hảo ...

Tất cả những gì bà ta chờ đợi chính là thời cơ này!

Lợi dụng đúng khoảnh khắc Lâm Phong lơ là cảnh giác nhất, bà ta tung đòn đánh lén để xoay chuyển hoàn toàn tình thế! Dù nhục thân Lâm Phong có cứng cáp đến đâu thì tóm lại anh vẫn là một gã đàn ông. Bà ta không nghĩ hạ bộ của anh cũng có thể đao thương bất nhập như cơ thể được!

“Đệt mẹ!”

Sắc mặt Lâm Phong tức thì biến dạng.

Tuy móng vuốt tàn độc kia chưa kịp chạm vào đũng quần, nhưng anh đã cảm nhận rõ rệt một cơn thốn tận rốn truyền tới ...

Nói chậm nhưng diễn ra vô cùng nhanh!

Anh vươn tay chộp lấy cổ tay đang đánh lén của Thanh Nguyệt Thánh Cô, trực tiếp khóa cứng đòn tấn công chí mạng!

Cổ tay bị kìm kẹp, Lâm Phong hơi vận sức, lập tức nhấc bổng cơ thể Thanh Nguyệt Thánh Cô lên không trung. Anh quay bà ta mòng mòng mười mấy vòng như chong chóng, rồi không thương tiếc nện thân xác ấy xuống nền đất lạnh lẽo một cú trời giáng.

“Phụt ... "

Máu tươi lập tức ứa ra từ miệng Thanh Nguyệt Thánh Cô.

Bà ta hoàn toàn buông xuôi tuyệt vọng, nắm lay lắt trên mặt đất, đôi mắt mở thao láo nhìn lên bầu trời đêm tăm tối.

Thời khắc này, chẳng một ai có thể đọc thấu tâm tư thực sự của người đàn bà hiểm độc ấy!

“Đúng là mụ đàn bà độc ác!"

Đôi mắt Lâm Phong lóe lên luồng sáng lạnh thấu xương, sát khí bùng nổ dữ dội!

Đánh giá một cách công bằng, dù anh có để cho móng vuốt của Thanh Nguyệt Thánh Cô chộp trúng, anh cũng chẳng rụng một cọng lông. Thế nhưng, cảm giác kinh tởm tột độ là điều không thể tránh khỏi!

“Xuống mồ đi!"

Lâm Phong bật nhảy lên cao. Từ giữa không trung, anh giáng một cú đạp mang theo kình lực hủy diệt xuống, quyết tâm kết liễu mạng sống của bà ta, dẫm nát thân xác kia thành một màn sương máu!

Lần này, Thanh Nguyệt Thánh Cô không phản kháng, cũng chẳng màng vung vẫy thêm

nữʼa.

Bà ta chậm rãi nhắm nghiền hai mắt, tĩnh lặng chờ đợi lưỡi hái tử thần vung xuống.

Ông trời khéo trêu ngươi. Đúng giây phút sinh tử ấy.