"Trong số các ngươi, có ai sở hữu một thanh kiếm đạt cấp Cực phẩm linh bảo trở lên không?" Lâm Phong bất chợt quay ngoắt lại, cất giọng hỏi đám đông.
Mọi người xung quanh sợ hãi tái mét mặt mày, trố mắt nhìn nhau, hồi lâu vẫn chẳng có ai lên tiếng đáp lời! Cực phẩm linh bảo vốn đã khan hiếm, huống hồ còn phải là kiếm. Gọi là báu vật hiếm có khó tìm cũng chẳng ngoa ...
"Vút!"
Đúng khoảnh khắc này, một người đàn ông mặc áo xanh với cặp chân mày sắc sảo tựa thanh kiếm bước ra. Hắn tiện tay ném nhẹ một cái, một tia sáng màu xanh lóe lên vút đi, lao xuyên qua khe hở của lồng giam, chuẩn xác rơi gọn vào tay Lâm Phong.
"Trấn môn chi bảo của Kiếm môn ta - Thanh Phong Kiếm!" Người đàn ông áo xanh chậm rãi lên tiếng.
Người này không ai khác chính là đương kim môn chủ của Kiếm môn, kẻ cũng sở hữu danh hiệu Kiếm Thần lừng lấy - Thanh Sam Kiếm Thần! Lâm Phong ném cho Thanh Sam Kiếm Thần một ánh nhìn thật sâu!
"Trước đây cậu từng tha mạng cho Minh Nguyệt Kiếm Thần, để hằn có cơ hội chết trận tại Vong Linh Chi Trạch! Thanh kiếm này coi như trả lại phần ân tình đó ... "
Giọng điệu của Thanh Sam Kiếm Thần trầm đục.
"Chỉ mượn dùng một lát thôi!"
Lâm Phong không nói nhiều thêm. Bàn tay anh nằm chặt lấy chuôi kiếm Thanh Phong. Từng luồng kiếm khí mạnh mẽ từ trong thân kiếm o ạt truyền thẳng vào cơ thể. Lờ mờ giữa dòng sức mạnh ấy, anh như nghe thấy tiếng reo hò đầy phấn khích của Kiếm linh!
Bản thân anh vốn là một kiếm tu! Đa bao ngày qua anh chưa hề vung kiếm! Nay cầm lại vũ khí quen thuộc, một cảm giác gan bó thân thuộc từ lâu ùa về ngập tràn tâm trí!
"Kiếm tốt!" Lâm Phong vung tay rút kiếm khỏi vỏ.
"Keng! Keng! Keng!"
Một luồng kiếm quang sắc lẹm xé toạc bầu không gian hư vô. Thanh Phong Kiếm cộng hưởng với luồng ánh sáng chói lòa này, ngân lên từng tràng kiếm minh. Âm thanh trong trẻo nhưng lại mang sát khí đâm thẳng vào tâm trí người nghe!
"Không ngờ ngươi lại còn là một kiếm tu cơ đấy?" Minh Lạc vô cùng hứng thú thưởng thức cảnh tượng trước mắt.
Ông ta không hề mảy may bận tâm. Bởi ông ta dư sức biết rõ, Lâm Phong tuyệt đối không có khả năng phá vỡ được Nguyệt Chi Lung được ngưng tụ từ Tiên đạo chi lực của mình ...
Thế nhưng ngay giây phút kế tiếp.
"Âm Dương Cực Kiếm!"
Lâm Phong gầm vang, mạnh mẽ vung kiếm. Từ sâu trong đạo cung bên trong cơ thể anh, một lượng lớn linh khí Cực Âm và Cực Dương của thiên địa bất ngo tuôn trào. Hai luồng khí Âm Dương trắng đen đan xen vào nhau, tỏa ra sức mạnh bao la vô tận, ầm ầm truyền thẳng vào Thanh Phong Kiếm!
"Keng! Keng! Keng!"
Thanh Phong Kiếm rung lên bần bật hệt như được tiêm máu gà. Ba vệt sáng xanh, trắng, đen xoằn xuýt vào nhau tạo thành luồng kiếm khí ba màu gào thét lao ra, chém thẳng một nhát hung tợn vào lồng giam ngay trước mặt!
"Âm!"
Chớp mắt một cái, luồng kiếm khí ba màu cuốn phăng mọi thứ. Lấy vị trí của Lâm Phong làm trung tâm, cả vùng không gian đó trực tiếp nát bấy!
Ngay sau đó, một tiếng "rắc" vang lên chói tai. Lồng giam được tạo ra từ Tiên đạo chi lực vậy mà bắt đầu rạn nứt, rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn rực rỡ! Lâm Phong tay siết chặt Thanh Phong Kiếm, kiêu ngạo bước ra khỏi màn sương mù dày đặc của Tiên linh chi khí. Anh nhìn Minh Lạc bằng ánh mắt lạnh lùng, đáy mắt tràn ngập vẻ trào phúng mỉa mai ...
Khung cảnh ngoạn mục này thực sự làm cho toàn bộ những người có mặt đều phải chết sững!