MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm PhongChương 2128: Nguyệt Chi Mang!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong

Chương 2128: Nguyệt Chi Mang!

706 từ · ~4 phút đọc

Ngay sau đó, ông ta bắt đầu hành động! Kể từ lúc giao thủ với Lâm Phong đến giờ, đây là lần đầu tiên ông ta chủ động xuất kích. Chiêu thức thoạt nhìn có vẻ mộc mạc không chút hoa mỹ, nhưng thực chất lại ẩn chứa huyền cơ bí hiểm, hệt như một luồng đại đạo đè ép thẳng xuống người Lâm Phong! Đạt đến cảnh giới của bọn họ, nhất cử nhất động đều ngầm tương hợp với chân lý của thiên địa. Tiện tay tung ra một cú đấm hay một cú đá đều mang theo thần uy to lớn!

"Cực Kiếm Sát Trận!"

Lâm Phong cảm nhận rõ sự khủng khiếp của đòn đánh này, không dám lơ là chậm trễ, ném thắng thanh kiếm lên cao rồi vung hai tay liên tục kết ấn!

"Vút vút vút~"

Thanh Phong Kiếm từ một hóa thành vạn! Vạn đạo kiếm ảnh gào thét lao ra, đâm vun vút về phía Minh Lạc. Cuối cùng, chúng cằm phập vào không gian xung quanh người ông ta. Từng luồng kiếm khí đan xen vào nhau làm họa tiết liên kết, nháy mat tạo thành một tòa kiếm trận cao ngút trời!

"Ông dùng lồng giam Tiên đạo vây khốn tôi, tôi dùng kiếm trận giam giữ ông, thấy sao hả?" Lâm Phong buông giọng lạnh ngắt.

Sắc mặt Minh Lạc u ám, không mở miệng đáp lời. Nơi ánh mắt ông ta nhìn đến, toàn bộ đều là kiếm khí hung hãn lao tới chém xé. Hàng vạn bóng kiếm tựa như thoi đưa xuyên qua thời không, bay lượn giữa chốn không trung. Thời gian trôi qua càng lâu, luồng kiếm khí bay lượn càng lúc càng nhanh, sức mạnh cũng càng thêm phần kinh khủng!

"Kiếm trận của Thanh Vân nhất mạch!"

Minh Lạc đã nhìn thấu thực hư! Giây tiếp theo, cơ thể ông ta chấn động mạnh. Năng lượng mang tính chất hủy diệt quét ngang qua bốn phía, hung bạo đánh nát bấy Cực Kiếm Sát Trận. Ông ta nhàn nhã dạo bước bước ra từ cơn mưa kiếm ngợp trời, ánh mắt lạnh lẽo chiếu thẳng vào Lâm Phong, trầm giọng nói:

"Không ngờ ngươi chẳng những có mối quan hệ với Vô Thương Đế Tôn, mà còn có dính líu đến Thanh Vân nhất mạch!"

"Tôi chính là đệ tử chân truyền của Thanh Vân nhất mạch đấy, ông làm gì được tôi?" Lâm Phong mạnh mẽ vặc lại.

"Chẳng làm gì cả, lấy đầu ngươi thôi!"

Cơ thể Minh Lạc khẽ nhúc nhích. Chớp mắt ông ta đã áp sát ngay trước mặt Lâm Phong, vung bàn tay to lớn vồ lấy anh. Tốc độ quá đỗi kinh hồn, sức lực cực kỳ đáng sợ. Chỉ một cái vồ nhẹ, ông ta đã dễ dàng chọc thủng hàng phòng ngự của Lâm Phong, để lại năm vệt cào rỉ máu ngay trên thân thể anh!

"Xuy ... "

Lâm Phong đau đớn hít vào một ngụm khí lạnh.

"Âm!"

"Binh!"

Lâm Phong vừa dốc sức phòng thủ vừa nhanh chóng lùi về phía sau. Vết thương trên người anh không ngừng hồi phục, Thanh Phong Kiếm trong tay cũng liên tục chém tới. Mãi đến khi anh tung ra cả ba tuyệt chiêu kiếm pháp cùng lúc mới miễn cưỡng chặn đứng được thế công dồn dập của Minh Lạc!

"Khá khen cho tiểu tử nhà ngươi! Quả thực đã coi thường ngươi rồi ... " Sắc mặt Minh Lạc ngày càng trở nên băng giá.

Trong suy nghĩ của ông ta, mấy con kiến hôi cỡ Lâm Phong chỉ cần tiện tay bóp nhẹ một cái là chết tươi. Nào ngờ hiện tại tấn công mãi vẫn không hạ gục được, quả thật vô cùng mất mặt.

"Nguyệt Chi Mang!"

Minh Lạc bắt đầu vận dụng đến lực lượng bản nguyên. Vầng trăng bạc từ từ nhô cao. Ánh trăng sáng rực tựa như dòng nước tuôn rơi lấp lánh rắc khắp không gian. Khung cảnh hiện lên trông vô cùng an lành nhưng lại ngập tràn thứ khí tức hủy diệt tàn bạo. Đây là một loại lực lượng bản nguyên mang thuộc tính âm, chính là sức mạnh của Âm Đạo, là ánh sáng của huyễn nguyệt ...

"Hộc ... hộc ... hộc ... "