MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm PhongChương 218

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong

Chương 218

652 từ · ~4 phút đọc

“Vương minh chủ, cách xin lỗi như thế có khiến ông thỏa mãn không?” Lâm Phong hỏi.  

Vương Nhạc Hiên thấy vậy, gương mặt lập tức trở nên u ám, lạnh lùng nhìn Lâm Phong nói:  

“Lâm Phong, nếu tôi đã ra tay thì chắc chắn cậu không tiếp chiêu nổi! Cậu làm như thế đúng là khó làm bạn với tôi!”  

“Khó à? Tôi cũng đâu cần làm bạn với ông!” Lâm Phong đạp một phát.  

“Hừ!” Vương Nhạc Hiên hừ một tiếng, lập tức tiếp chiêu.  

Adv

Nhưng không ngờ tốc độ ra chân của Lâm Phong đã vượt xa khỏi phản ứng của ông ta.  

Ông ta vừa giơ tay lên đã phát hiện cơ thể mình đang bay trên không.  

“Rầm!”  

Tiếng vang trầm đục phát ra.  

Adv

Vương Nhạc Hiên bị Lâm Phong đá bay ra hơn mười mét, cuối cùng đập thẳng lên cổng sắt lớn của trang viên, làm cánh cổng sắt bị đập gãy xuống.

“A…”  

Nhìn thấy vậy, đám khách mời đông đảo ở đây đều hít sâu một hơi, da đầu tê dại!  

Vương minh chủ là cường giả siêu cấp, Hậu Thiên cảnh tầng ba rồi!  

Đến cả tồn tại như vậy cũng không phải là kẻ đỡ nổi một chiêu của Lâm Phong ư?  

Bọn họ cho rằng mình đã coi trọng Lâm Phong lắm rồi, nhưng không nghĩ tới rằng cứ hết lần này tới lần khác là Lâm Phong lại khiến hiểu biết của bọn họ được bổ sung thêm!  

Lúc này, Lâm Phong lạnh lùng nói chuyện đánh thức bọn họ:  

“Các người còn năm phút để rời khỏi đây!”  

Vừa nói xong, vẻ mặt các khách mời cũng thay đổi.  

Tuy rằng không biết vì sao Lâm Phong lại đuổi bọn họ ra ngoài, nhưng bọn họ lập tức vắt chân lên cổ mà chạy đi.  

Cho dù là người nhà họ Lý hay họ Tần, người của bốn bang phái lớn cũng không ngoại lệ.  

Lâm Phong này quá mạnh, sâu không lường được, khiến mọi người không đoán ra nổi anh đang nghĩ gì.  

Vnh chính là một ví dụ!  

Một giây trước, Lâm Phong có thể thân thiện giao lưu với bạn, giây sau bạn đã bị đánh bay hơn mười mét.  

Đối mặt với người như thế có ai không sợ?  

Sau khi đám khách mời đông nghẹt đã rời đi, Lâm Phong đi tới trước mặt Trần Y Nặc, giơ tay phải về phía trang viên, nhẹ nhàng đè xuống một cái.  

“Đùng!”  

Toàn bộ trang viên trong nháy mắt đã đổ nát, biến thành một đống phế tích, ầm ầm đổ sụp xuống, giống đang có động đất.  

Đám khách mời vừa chạy ra ngoài nghe thấy tiếng lập tức quay đầu nhìn lại, họ phát hiện trang viên huy hoàng đã biến thành một đống phế tích, ai nấy hít một hơi lạnh, cảm thấy cả người tê rần.  

Làm gì thế?  

Dùng bom để nổ hay là…  

Đám khách mời không dám nghĩ nhiều nữa, hiện tại trong đầu họ chỉ có một suy nghĩ, mau rời khỏi nơi này, cách xa Lâm Phong ra!  

“Không ngờ Giang Phi Vân đấu đá với mình hơn nửa đời người, cuối cùng lại biến mất như thế!” Ánh mắt Tần Vô Đạo đầy phức tạp.  

Theo lý mà nói, nhà họ Giang bị diệt, hẳn là ông ta phải vui vẻ mới đúng, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy hơi mất mát.  

Ở thế gian này dù sống tốt thì sao? Tất cả cũng chỉ là nhất thời.  

Trong mắt những cường giả kia, chỉ là con kiến tiện tay giết được luôn thôi.  

“Em trai, các em đi chuẩn bị quà trước đi, chúng ta đi gặp em gái Lâm Phong, nói lời xin lỗi với cô ấy.” Tần Vô Đạo nói.  

Tần Thiên Trụ nghe thế, yên lặng gật đầu.