Theo tiếng lên tiếng của Lâm Phong, hiện trường lập tức rơi vào cảnh yên tĩnh đến lạ kỳ.
Một đám cường giả trợn mắt há hốc mồm, cảm thấy điều này vô cùng hoang đường và khó tin!
Đòn tấn công thần hồn ở mức độ hủy diệt vừa rồi mà Lâm Phong lại có thể chặn đứng được sao? Hơn nữa anh chỉ chảy một chút máu, sức chiến đấu dường như không hề bị ảnh hưởng chút nào!
"Anh Phong! Anh không sao chứ..."
Hỏa Diệu Diệu vô cùng lo lắng. Lúc này cô rất muốn xông lên ôm Lâm Phong một cái để an ủi, nhưng lại bị anh trai ở bên cạnh kéo chặt lấy. Đúng là "mê muội ôm chân" mà, hắn không thể chịu đựng nổi việc em gái mình lại chủ động hạ mình như thế.
"Không sao cả!" Lâm Phong lắc đầu.
Trên thực tế, vào khoảnh khắc vừa rồi, anh cảm thấy bản thân dường như sắp chết thật, hồn bay phách lạc, nhưng vào thời khắc mấu chốt, người tí hon bảy màu đã giữ vững thức hải đang hỗn loạn.
Người tí hon bảy màu vô cùng bí ẩn và hung mãnh!
Hơn nữa tại hiện trường, ngoại trừ Hỏa Văn Tà Thần ra thì không còn ai biết đến sự tồn tại của người tí hon bảy màu, đây chính là át chủ bài lớn nhất của anh!
"Diệu Diệu, con cũng nghe thấy rồi đấy, không phải là ta không thèm ra tay, mà là cậu ta không cần ta ra tay!" Hỏa Văn Tà Thần tìm được một cái cớ, vội vàng rút lui về sau.
Hỏa Diệu Diệu bĩu môi, nhưng cũng không nói gì thêm. Đôi mắt đẹp của cô nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, tràn ngập vẻ lo lắng, cuối cùng còn thẳng thừng tuyên bố:
"Anh Phong, anh cứ mạnh dạn xông lên đi, Hỏa Thần tộc chúng em sẽ đứng sau bảo kê cho anh!"
Hỏa Văn Tà Thần: ..... Hỏa Linh Tử: ......
Mẹ kiếp! Hỏa Thần tộc quả nhiên có mối quan hệ không hề tầm thường với Nhân tộc!
Trong số rất nhiều cường giả Thần tộc xung quanh, sắc mặt của Amaterasu Omikami là âm trầm nhất! Trách không được Hỏa Văn Tà Thần với tư cách là cường giả loại sáu lại xuất hiện ở nơi này, thì ra Lâm Phong là con rể hiền của ông ta. Phen này mọi chuyện khó giải quyết rồi đây!
Minh Lạc cảm thấy trái tim mình như đang rỉ máu! Hắn tuy có trong tay một luồng Thần Tính bản nguyên của sư phụ, nhưng lúc này lại không dám khinh suất hành động. Hỏa Văn Tà Thần vừa rồi mới khẽ ra tay một chút đã chấn nhiếp được tất cả mọi người. Ông ta quá mạnh, cho dù sư phụ Nguyệt Hoàng có đích thân tới đây cũng phải cẩn trọng từng chút một, tuyệt đối không dám mạo hiểm liều mạng với một tồn tại như thế, bởi vì hậu quả mà nó để lại là không thể tưởng tượng nổi.
"Trách không được ngươi lúc nào cũng tỏ ra không sợ hãi gì cả, thì ra là được ăn bám một tay như vậy!" Minh Lạc dữ tợn nói.
Hắn đang suy nghĩ đối sách, trong lòng thực sự không cam tâm thả Lâm Phong đi như thế, lần này chính là cơ hội tốt nhất để đánh bại Lâm Phong!
Lâm Phong cau mày, vô cùng chán ghét tình cảnh này, thế là anh nhìn thẳng về phía Hỏa Diệu Diệu, lạnh lùng nói: