MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm PhongChương 41: Là ai?

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong

Chương 41: Là ai?

271 từ · ~2 phút đọc

Vân Cảnh Sơ bèn lên tiếng giễu cợt.

“Là ai?”

Lâm Phong thản nhiên hỏi.

“Là...”

“Chát!”

Không đợi Vân Cảnh Sơ nói hết, Vương Xung đã tát cho anh ta một bạt tai khiến anh ta hoa cả mắt, ngồi phịch xuống đất.

Nhìn thấy cảnh tượng bất ngờ này.

Triệu Song Nhi đực mặt ra!

Âu Dương Tu sững người!

Đám người Vương Thiên Cao há hốc mồm! Chuyện...

Chuyện gì thế này?

Ngay cả Lâm Phong cũng ngẩn ra, quả thật không ngờ sẽ xuất hiện cảnh tượng như vậy.

Nhưng sau khi nghĩ lại.

Lâm Phong cũng đoán được đại khái nguyên nhân! Có lẽ lá bùa trấn yêu của anh đã phát huy tác dụng!

“Chủ tịch Vương, ông có đánh nhầm người không thế?!”

Vân Cảnh Sơ ngồi dưới đất, che miệng, theo bản năng nói ra câu này.

“Bốp!”

Vương Xung tiếp tục đạp vào bụng Vân Cảnh Sơ, khiến anh ta kêu rên liên tục.

“Tôi đánh thằng chó cậu đấy, mẹ nó cậu là cái thá gì mà dám đi gây sự với cao nhân hả?”

“Cao... Cao nhân?”

Vân Cảnh Sơ chịu đựng cơn đau dữ dội, nhìn về phía Lâm Phong với vẻ mặt mờ nịt.

Nhưng ngay sau đó anh ta định thần lại, sợ hãi nói không đầu không đuôi.

“Chủ tịch Vương, chắc... chắc chắn ông bị lừa rồi!”

“Cậu ta tên là Lâm Phong, là bạn hồi đại học của tôi. Cậu ta chỉ là một thằng nhóc nghèo, bây giờ vẫn chưa có việc làm, cậu ta có thể là cao nhân gì được? Ông phải tìm hiểu thật kĩ chứ!”

“Ý cậu là tôi bị mù à?”

Sắc mặt của Vương Xung âm u đến mức sắp rỉ nước.