MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm PhongChương 424

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong

Chương 424

491 từ · ~3 phút đọc

 Ánh mắt Trần Thiên Hủ nhìn Lâm Phong đầy phức tạp, nhưng không nói gì cả.  

Chỉ có Trần Y Nặc đứng lên đi tới trước mặt anh, nói:  

“Sau khi anh đi thì Phùng Hải cũng chạy mất.”  

“Chạy thì thôi, chuyện bình thường! Huống chi việc này cũng không trách ông ta được, trách anh khinh thường thôi!”  

Lâm Phong lắc đầu.  

Adv

Trần Y Nặc chần chừ một lúc rồi hỏi:  

“Anh đưa Quỷ Cốt kia đi đâu?”  

“Anh đi diệt Quỷ Ẩn Tông.”  

“Sao anh không nói cho em biết?”  

Adv

“Cái này…”  

Lâm Phong hơi sửng sốt, không ngờ Trần Y Nặc sẽ hỏi. Anh suy nghĩ chốc lát, nói:  

“Anh sợ em lo lắng.”  

“Không, anh không sợ em lo lắng, mà anh thích làm gì thì làm, không chịu bảo em một câu.”  

Trần Y Nặc nói vậy, gưong mặt tái nhợt đi rất nhiều.  

Sau đó cô nhìn Lâm Phong tiếc tục nói:  

“Lâm Phong, sau khi anh rời đi, em luôn suy nghĩ về một vấn đề. Em phát hiện chúng ta là người của hai thế giới, chút phiền phức anh tự rước vào người có thể là một đòn nghiêm trọng với bọn em!”  

“Y Nặc, em đang đoán mò rồi.”  

Lâm Phong cười khẽ một tiếng.  

“Anh nghĩ nó buồn cười sao?”  

Trần Y Nặc hỏi.  

“Ấy…”  

Nụ cười trên mặt Lâm Phong cứng đờ.  

“Lâm Phong, mười năm qua, em từng ảo tưởng vô số lần về ngày chúng ta ở cạnh nhau! Khi hiểu lầm được xóa bỏ, em biết anh sẽ cùng em về Vân Xuyên, em vui tới mức nào anh biết không? Nhưng bây giờ em cảm thấy mình hơi ngây thơ. Nếu như vì anh mà cuộc sống của em càng chẳng ra gì thì ngay từ đầu nên quyết đoán một chút.”  

Trần Y Nặc nói rất nhiều.  

Lâm Phong nhíu mày, anh rất hiểu tính cách Trần Y Nặc, cô ấy không phải người thích gây sự!  

Nếu Trần Y Nặc đã nói tới mức này, nghĩa là hành vi hiện tại của anh đang làm tổn thương cô ấy.  

Anh thật sự rất bất đắc dĩ!  

“Tiểu Luyến Luyến, đi thôi, bác đưa con về phòng ngủ.”  

Lúc này Trần Thiên Hủ đứng dậy khỏi ghế salon, chống gậy nắm tay Tiểu Luyến Luyến đi vào một căn phòng cách vách.  

Tiểu Luyến Luyến cẩn thận từng bước đi, hơi lo lắng nhìn cha mẹ mình.  

Hiển nhiên cô bé đã nhận ra điều kì lạ, nhưng hiểu chuyện nên không nói gì, mà tinh tế rời đi cùng với bác mình.  

Nhìn hai người rời đi, Trần Y Nặc chuẩn bị nói tiếp, nhưng lúc này Lâm Phong đột nhiên bế cô ấy lên.  

“Anh làm gì? Mau buông em xuống! Rôt cuộc anh có ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề không? Em muốn nói chuyện với anh!”