MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXin Hãy Để Em Yên, Đừng Để Lạc LốiChương 1

Xin Hãy Để Em Yên, Đừng Để Lạc Lối

Chương 1

1,987 từ · ~10 phút đọc

Hôm nay có tiết toán thầy giáo đẹp trai Đỗ Đức Minh sẽ phát bài kiểm tra môn toán đầu tiên từ lúc bắt đầu vào lớp 12 tới giờ, Bảo Vy liền ngồi than thở với nhỏ bạn cùng bàn là Tuyết Nhung: “Lần này tao tạch chắc rồi mày ơi!!!”

Tuyết Nhung liền nhíu mày hỏi: “Sao vậy, bữa lúc kiểm tra tao thấy mày viết quá trời mà.”

Bảo Vy liền yểu xìu trả lời: “Tao nhìn bài của lớp trưởng mà chép lộn câu thành ra sai hết, gặp tao thích học xã hội nên không quan tâm mấy môn tự nhiên cho lắm nữa.”

Tuyết Nhung liền phì cười: “Trời năm cuối cấp đứa nào cũng học lệch hết mày sợ gì tao nghĩ thầy cô cũng thông cảm mà”.

Bảo Vy thở dài hỏi: “Mày chưa nghe danh của thầy Đỗ Đức Minh hả??”

Tuyết Nhung nghệch mặt ra hỏi: “Danh gì???”

Bảo Vy ngồi lầm bầm chửi rủa: “Mọe ông thầy đó cứ mỗi lần kiểm tra dưới năm điểm là bắt đi học phụ đạo ở nhà ổng á, tao không có thời gian ôn thi đại học nữa lấy đâu thời gian mà chạy qua nhà ổng học phụ đạo.”

“Thì trốn đi.”

“Chắc trốn được, tao nghe mấy đứa lớp khác nói mỗi lần đi học phụ đạo ở nhà ổng về là tinh thần của tụi bị hoảng luôn, éo biết ổng dạy kiểu gì nữa,”

Tuyết Nhung vỗ vai Bảo Vy một cái: “Thôi mày cầu cho được 5 điểm đi.”

“Tao cũng mong là vậy.”

Chuông reo vào học, thầy giáo dạy môn toán Đỗ Đức Minh đi vào lớp với vẻ mặt lạnh lẽo như băng.

Lớp trưởng Mộng Tuyền cho học sinh đứng dậy chào thầy rồi cả lớp ngồi xuống.

Đỗ Đức Minh để chiếc cặp sách lên bàn rồi lôi ra một xấp bài kiểm tra với vẻ mặt không được vui cho lắm rồi lên tiếng: “Lớp phó học tập lên phát bài kiểm tra ra cho các bạn đi.”

Mộng Tuyền liền bước lên bàn giáo viên lấy xấp bài phát ra.

Bảo Vy ngồi chờ cả buổi cũng không thấy bài mình đâu liền lên tiếng hỏi: “Lớp phó sao hong có bài của tui vậy?”

Mộng Tuyền nhún vai cô cũng không biết bài kiểm tra của Bảo Vy đang lạc trôi ở nơi nào nữa.

Lúc này Đỗ Đức Minh mới đứng dậy rồi nói: “Bài kiểm tra của em Bảo Vy đang nằm trong tay tôi.”

Bảo Vy liền trố mắt ra nhìn rồi đứng dậy hỏi: “Tại sao thầy giữ lại bài của em vậy?”

Đỗ Đức Minh tức giận quát: “Em còn dám hỏi tôi sao, bài kiểm tra dễ như vậy mà em làm chỉ được có 0.5 điểm thôi, em giỡn mặt với tôi đó hả Tô Bảo Vy?”

Bảo Vy liền cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi: “Dạ không phải, em đã cố hết sức rồi làm nhưng em có thù với môn toán hay sao đó thầy, học hoài cũng không vô được nửa chữ.”

Tuyết Nhung liền kéo kéo cái váy của Bảo Vy dưới gầm bàn rồi thỏ thẽ nhắc: “Mày điên hả? Mau xin lỗi thầy đi mày nói vậy thế nào ổng cũng ghim mày cho mà coi.”

Đỗ Đức Minh cứng họng trước câu nói của Bảo Vy vài giây rồi gật gật đầu lên tiếng: “Em có thù với môn toán, được thôi tôi giúp em làm bạn với nó, mỗi tối thứ 2,4,6 lúc 7 giờ ôm cặp sách đến nhà tôi học phụ đạo đi là vừa.”

Bảo Vy liền nhăn mặt: “Thầy ơi không được đâu, em còn phải ôn thi môn văn và môn sử nữa, em không có thời gian học phụ đạo môn toán đâu, lần sau em sẽ cố gắng mà thầy bỏ qua cho em lần này được không?”

Đỗ Đức Minh lạnh giọng đáp: “Không nói nhiều, muốn kết thúc phụ đạo thì lần sau em phải làm kiểm tra từ 9 điểm trở lên cho tôi.”

“Nhưng mà…”

“Còn nói nữa thì ôm cặp ra khỏi lớp…tôi sẽ báo với ba mẹ đó.”

Bảo Vy nhìn Đỗ Đức Minh bằng ánh mắt cay cú: “Dạ thưa thầy em sẽ đi học đều đặn đúng giờ.”

Ngồi xuống Bảo Vy vô cùng hằn hộc, thầy giáo dạy toán xui xẻo thế nào lại là con trai của bạn của ba mẹ cô, nhất cử nhất động đều phải dè chừng, đã vậy mẹ cô còn muốn cô thi ngành y không cho học nhân văn nên Bảo Vy toàn là lén đi ôn thi thôi, giờ còn gặp thầy dạy toán cản đường.

Tô Bảo Vy hằn hộc “Làm như kiếp trước tao có thù với ổng hay sao á?”

Tuyết Nhung khẽ cười lên tiếng an ủi: “Thôi ráng đi bài kiểm tra sau ráng 9 điểm rồi khỏi phải học phụ đạo.”

“Móa ổng cho tao năm điểm cũng được mà…con trai của bạn của phụ hoàng và mẫu hậu tao đúng là đồ khốn nạn mà.”

Tuyết Nhung bày ra vẻ mặt tò mò lên tiếng hỏi “Ủa thầy là người quen của nhà mày hả?”

Tô Bảo Vy liền gật đầu đáp “Chứ còn gì nữa, ba ổng là bạn thân của ba tao đó, ổng cũng hơn tụi mình có mấy tuổi thôi chứ mấy, tại vì thành tích giỏi quá nên mới vào trường dạy được 2 năm thì trường đã cân nhắc cho ổng lên dạy khối 12 luôn á.”

Tuyết Nhung nghe vậy thì liền lắc đầu “Tính ra người quen của nhà mày mà chấm điểm mày ác vãi lờ luôn nghĩ sao cho 0.5 điểm, đáng lý ra ổng nên nâng mày lên 5 điểm cho mày đỡ phải đi học phụ đạo mới đúng chứ.”

Tô Bảo Vy nhìn Đỗ Đức Minh đang viết bài tập trên bảng bằng ánh mắt căm thù “Móa nó, ông thầy này đúng là thứ khốn nạn mà, bữa nào về tao gặp ba ổng tao méc nè, mà xui thiệt chứ tự nhiên ổng lại là thầy tao mới đau chứ.”

Tuyết Nhung thấy Tô Bảo Vy hằn hộc liền lên tiếng khuyên can “Thôi đi chửi nữa là ổng bắt mày học 3,5,7 hoặc cả tuần thì ăn mày nha con.”

Bảo Vy ngông cuồng hất mặt lên: “Học phụ đạo thì học ai sợ ai.”

Đỗ Đức Minh ngồi trên bàn giảng bài cho học sinh đôi lúc ánh mắt của anh không biết vô tình hay cố ý mà nhìn đến chỗ Tô Bảo Vy đang ngồi bực tức cay cú mình mà nở một nụ cười như có như không.

Lúc tan học Tô Bảo Vy có đến phòng giáo viên tìm Đỗ Đức Minh để xin cho làm bài kiểm tra lại nhưng anh không đồng ý.

“Thầy có thể nể tình chỗ quen biết với gia đình em mà cho em một cơ hội để làm bài kiểm tra lại không ạ?”

Đỗ Đức Minh đẩy gọng kính tỏ vẻ tri thức rồi lên tiếng đáp “Như vậy là không công bằng với các bạn khác trong lớp, hơn nữa tôi và gia đình em quen biết cũng khá thân thiết nên tôi càng phải bắt em đi học phụ đạo để nâng cao kiến thức, em cứ học một cách nhởn nhơ như thế thì e rằng không thể nào đỗ kỳ thi đại học được đâu.”

Tô Bảo Vy liền đáp “Dạ chuyện thi đại học thì thầy yên tâm ạ, em học xã hội không học tự nhiên nên không cần học giỏi môn toán đâu ạ.”

Đỗ Đức Minh nghiêm mặt “Tôi đã nói rồi không bàn cãi nữa, tối mai bắt đầu đến nhà tôi học phụ đạo.”

Lúc tan trường về nhà, Đỗ Đức Minh để cặp trong thư phòng của mình thì vô tình nhìn thấy bài kiểm tra để tên Tô Bảo Vy trên bàn nên cầm lên xem và nở một nụ cười hài lòng.

Rõ ràng bài kiểm tra của Bảo Vy làm thật được 5,5 điểm nhưng bằng cách nào đó Đỗ Đức Minh đã thay thế bằng bài kiểm tra khác có nét chữ giống y hệt với nét chữ của Bảo Vy với 0.5 điểm.

“Xui cho em là thời đi học tôi giả chữ rất hay nên bài kiểm tra của em chỉ có 0.5 điểm thôi như vậy em mới ngoan ngoãn mà đến nhà tôi học phụ đạo được chứ Tô Bảo Vy.”

Rốt cuộc vì sao Đỗ Đức Minh lại làm vậy là vì sự gửi gấm của gia đình Bảo Vy muốn cô tập trung học các môn tự nhiên thi ngành y hay là tâm cơ riêng của mình thì không ai biết được hết.

Tô Bảo Vy cô học trò ngang bướng bất trị vậy mà lại ngu ngơ rơi vào cái bẫy đã sắp đặt sẵn của Đỗ Đức Minh một cách dễ dàng như thế.

Vậy là Tô Bảo Vy quyết định sẽ đi học phụ đạo ở nhà Đỗ Đức Minh rồi cô sẽ gặp phải chuyện gì với ông thầy nắng mưa thất thường này đây.

Buối tối ngày hôm sau, Tô Bảo Vy chuẩn bị đến nhà của Đỗ Đức Minh học phụ đạo môn toán thì mẹ của cô lên tiếng hỏi “Bảo Vy tối rồi con còn ôm cặp đi đâu vậy hả?”

Tô Bảo Vy thở dài đáp “ Dạ con đến nhà của thầy Minh học phụ đạo môn Toán ạ.”

Mẹ của Tô Bảo Vy nghe xong thì liền cau mày “Mẹ đã dặn con là phải ôn tập các môn toán cho tốt vì nó quyết định đến kết quả thi tuyển đại học của con rồi mà.”

Tô Bảo Vy cau mày “Dạ con biết rồi bây giờ con đến nhà thầy Minh để học phụ đạo đây, người quen với gia đình mình mà chèn ép con quá trời hà chấm điểm kiểu gì mà con được có 0,5 điểm trong khi con nhớ lúc dò đáp án với lớp trưởng thì con được tới 5,5 điểm lận đó mẹ.”

Mẹ của Tô Bảo Vy cau mày “Người quen của gia đình? Con đang nói ai vậy hả?”

Tô Bảo Vy nhấn mạnh “Là Đỗ Đức Minh con của chú Cường – bạn ba đó, anh ta hơn con được mấy tuổi làm giáo viên của con, là người quen với gia đình mà anh ta chèn ép con trên lớp như gì vậy á.”

Mẹ của Tô Bảo Vy nghe vậy liền dịu nét mặt xuống “Nếu Đức Minh là thầy của con thì tốt quá rồi để mẹ gọi điện gửi gấm thằng bé.”

Tô Bảo Vy vênh mặt lên mừng thầm trong bụng “Nếu như mẹ gửi gấm mình với cái tên đáng ghét đó thì có thể anh ta sẽ nâng điểm cho mình cũng nên.”

Mẹ của Tô Bảo Vy gọi điện vài giây thì có người bắt máy “Dạ alo con nghe đây cô Linh.”

Mẹ của Tô Bảo Vy tươi cười đáp lại “Dạo này con khỏe vẫn khỏe chứ Đức Minh?”

Đỗ Đức Minh đáp “Dạ con vẫn bình thường ạ, không biết cô Linh gọi con có việc gì không vậy?”

Mẹ của Tô Bảo Vy liền đáp “Cô nghe Bảo Vy nói năm nay con là giáo viên dạy toán cho nó ở trường hả?”

“Dạ phải ạ, chắc là Bảo Vy lại về nhà nói với cô là con bắt em ấy đi học phụ đạo thêm có phải không? Thật ra thì con cũng không muốn bắt Bảo Vy đi học phụ đạo tại nhà con đâu cô à nhưng vì kết quả kiểm tra của Bảo Vy rất kém chỉ được có 0,5 điểm thôi. Con lo sợ nếu Bảo Vy cứ tiếp tục học như thế thì sẽ không đậu vào đại học đâu đó cô, con vì chỗ quen biết giữa ba con và chú nên mới kêu Bảo Vy đi học phụ đạo vào tối các ngày hai, tư, sáu đó ạ.”