MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXui Tận MạngChương 1: Ngày mở hàng vận xui

Xui Tận Mạng

Chương 1: Ngày mở hàng vận xui

406 từ · ~3 phút đọc

Sáng thứ hai, trời trong xanh, nắng vàng ươm, chim hót líu lo. Một buổi sáng hoàn hảo cho bất cứ ai… trừ Tèo.
Vừa bước chân ra khỏi phòng trọ, Tèo đã “mở hàng” bằng việc… đạp trúng vỏ chuối của thằng nhóc hàng xóm. Một cú trượt nghệ thuật, xoay ba vòng, đáp xuống nền xi măng với tư thế “ếch ngửa bụng” khiến mấy bà bán hàng đầu ngõ cười muốn rụng răng.

“Đầu năm đầu tháng mà đã té, chắc hôm nay xui lắm đây,” bà Năm bán xôi phán như thầy bói.
Tèo đứng dậy, phủi quần áo, cười trừ:
– Không sao, té sớm bớt xui!
Ai ngờ vừa quay ra thì… con mèo đen của bà Năm phóng ngang đường. Thôi xong, combo xui chính thức kích hoạt.

Hôm nay Tèo có lịch phỏng vấn xin việc ở một công ty “nghe tên đã thấy sang”: Công ty TNHH Toàn Cầu Xanh. Chỉ cần trúng, Tèo sẽ thoát cảnh ăn mì gói ba bữa. Thế là cậu bắt xe buýt, ôm khư khư hồ sơ như báu vật. Nhưng vận xui đâu có bỏ qua dễ vậy. Xe buýt đông như hội, Tèo bị dồn ra gần cửa, đúng lúc xe thắng gấp thì… bụp! – cả tập hồ sơ văng thẳng vào mặt một chị đang uống trà sữa, khiến chị ấy hộc ra cả trân châu.

Đến công ty, Tèo thở phào: “Cuối cùng cũng an toàn”. Nhưng chưa kịp mừng thì một anh mặc vest đen tiến lại:
– Cậu là người phỏng vấn tôi à?
Tèo giật mình:
– Ơ… tôi đến để xin việc mà?
Anh kia cau mày:
– Xin việc? Thế sao cậu ngồi ghế giám đốc tôi?
Nhìn quanh, Tèo mới nhận ra mình đang chễm chệ trên chiếc ghế to nhất phòng, phía sau là tấm bảng vàng “Giám đốc điều hành”. Không hiểu sao trong lúc chờ, Tèo lại bước nhầm vào phòng họp lớn, tự tin ngồi ghế… chủ tọa.

Cuộc phỏng vấn hôm đó tất nhiên là… không cần nói cũng biết. Tèo ra về trong tiếng thì thầm “Thằng này chắc mát dây”.

Trời trưa nắng chang chang, Tèo ghé quán phở ven đường để “an ủi tâm hồn”. Bưng tô phở còn nóng hổi, Tèo vừa ngồi xuống thì một con chim bay ngang, thả xuống… một “món quà” trắng tinh ngay giữa miếng thịt bò tái.

Tèo ngẩng lên, mỉm cười cay đắng:
– Đúng là ngày mở hàng vận xui…