MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?Chương 290

Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?

Chương 290

643 từ · ~4 phút đọc

CHƯƠNG 290 Nghe Cố Tại Ngôn nói vậy, Lưu Ly cũng không nghi ngờ, chỉ là thêm một chút phỏng đoán về thân phận của Cố Tại Ngôn. Chiến trường, như vậy là nói, Cố Tại Ngôn rất có thể là một vị tướng quân. Đã bị giáo dục dưới lá cờ đỏ hun đúc, Lưu Ly cũng rất sùng kính với người trong quân, cho nên ánh mắt nhìn Cố Tại Ngôn cũng nhiều thêm mấy tia sáng. Cố Tại Ngôn nhìn vẻ mặt Lưu Ly thay đổi, đáy mắt có chút nghi hoặc. Đáp án của mình nói có vấn đề sao? Cố Tại Ngôn cũng không hỏi, bởi vì ánh sáng trong mắt Lưu Ly lúc này làm hắn có một cảm giác không thể nào dời được tầm mắt khó hiểu. Có một loại, xúc động muốn ôm người vào trong lồng ngực. Nghĩ như vậy, Cố Tại Ngôn cũng muốn làm như vậy. Nhưng…” “Mẹ, khi nào thì chúng ta về?” Bình Bình vẫn luôn trầm mặc vào lúc này lại mở miệng. Bình Bình dù là đang hỏi Lưu Ly, nhưng tầm mắt lại nhìn Cố Tại Ngôn, cau mày thể hiện bản thân lúc này rất bất mãn. Vừa rồi cậu thấy được, ánh mắt cha nhìn mẹ giống như con chó nhỏ trong thôn nhìn thấy cục xương vậy. Mẹ là của cậu, ngoại trừ Yên Yên, không ai có thể giành với cậu. Nghĩ đến đây, Bình Bình thu lại tầm mắt, vẻ mặt vô tội nhìn về phía Lưu Ly: “Mẹ, con nhớ em gái, em gái mấy ngày không nhìn thấy chúng ta nhất định rất khổ sở, chúng ta mua một ít đồ về cho em gái đi?” Lưu Ly cũng không biết giữa “hai cha con” đang phân cao thấp, vừa nghe Bình Bình nói vậy, đương nhiên không có lý nào không đồng ý. Chuyện đã tạm thời được giải quyết, cô đương nhiên là nên sớm quay về. Nhưng mà đã đến phủ thành rồi, chắc chắn không thể tay không mà về, cô cũng muốn đến cửa hàng hạt giống xem xem có hạt giống nào tốt. Vì vậy, xe ngựa thay đổi tuyến đường, đi đến chợ. Trên đường đi, Bình Bình vốn an tĩnh kéo Lưu Ly mua một lượt, đương nhiên, gần như đều là chọn đồ cho Yên Yên. Về phần Cố Tại Ngôn đi theo sau lưng hai mẹ con, ngoại trừ công năng xách đồ ra, giống như là hoàn toàn bị quên lãng vậy, điều này làm vẻ mặt Cố Tại Ngôn nhìn “đầu sỏ gây ra” Bình Bình có mấy phần nghiến răng nghiến lợi. Nhưng mà nghĩ đến tên nhóc kia rất có thể là mầm mống của mình, trong lòng Cố Tại Ngôn dù có không vui nữa cũng đè xuống tất cả. Đến lúc đám Lưu Ly và Bình Bình quay về thôn Đại Vĩ thì đã sau giờ ngọ ngày hôm sau rồi. Bởi vì nhà Lưu Ly không có người, các thôn dân đã có mấy ngày không có thu nhập, cho nên ở cửa thôn thỉnh thoảng sẽ có người đến nhìn một cái xem Lưu Ly đã trở về chưa. Cho nên lúc xe ngựa Lưu Ly dừng ở ngưỡng cửa nhà mình, trong thôn có không ít người xông đến. “A, tạ ơn trời đất, Bình Bình xem như là về rồi.” Có người nhìn thấy Bình Bình kêu lên một tiếng. “Nghe nói Bình Bình bị Trương lão gia trấn trên bắt cóc, Trương lão gia này thật đúng là phát rồ, nhưng mà Bình Bình có thể an toàn trở về chắc chắn sau này sẽ có phúc.” “Đúng vậy, trước này chưa bao giờ nghe nói đứa nhỏ bị bắt đi còn có thể bình an quay về.”