MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?Chương 438

Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?

Chương 438

645 từ · ~4 phút đọc

CHƯƠNG 438 “Lưu Ly muội, thực sự xin lỗi, làm liên lụy đến muội rồi…” … Đêm dần về khuya. Quách Tế Chung lê tấm thân mệt mỏi trở về phủ, đi thẳng đến chủ viện. Vừa mới đến chủ viện, Quách Tế Chung bèn bị người hầu chặn lại và nói rằng có khách đang ở chủ viện, bảo hắn ta di chuyển đến viện cho khách. Quách Tế Chung cau mày, có chút không vui nhưng chỉ trầm giọng nói: “Ta đi nói với phu nhân mấy câu rồi sẽ đi ra.” Vừa nói, Quách Tế Chung bèn bước vào chủ viện, đi thẳng đến phòng ngủ của mình. Lúc này ngọn nến trong phòng ngủ vẫn chưa tắt, cửa phòng cũng chưa được chốt lại từ bên trong, Quách Tế Chung đẩy cửa bước vào. Vừa vào cửa, hắn ta liền nhìn thấy Nhiêu Thanh Nhã ngồi bên giường với vẻ mặt bình tĩnh, đang lạnh lùng nhìn mình. Không hiểu sao, bị phu nhân nhà mình nhìn bằng ánh mắt đó, trong lòng Quách Tế Chung lại hồi hộp. Có điều, làm việc bận rộn cả ngày trời, cộng thêm không thể bắt được Điệp lão tam, hắn ta đã rất mệt rồi, vì vậy cũng không nghĩ nhiều. Khoảnh khắc nhìn thấy Nhiêu Thanh Nhã, trong đôi mắt của Quách Tế Chung hiện lên vẻ dịu dàng và áy náy. Hai người thành thân được mười năm, mặc dù trước đó Nhiêu Thanh Nhã chỉ sinh cho hắn ta một cô con gái nhưng hắn ta chưa từng nghĩ đến việc lấy vợ lẽ. Trong mười năm qua, hắn ta và Nhiêu Thanh Nhã cũng chưa từng xa nhau lâu như vậy, sự dịu dàng mà ban ngày không thể hiện ra, lúc này tất cả đều tuôn ra ngoài, toàn bộ được biểu lộ trên khuôn mặt. “Nhã Nhi, nàng chịu khổ rồi.” Quách Tế Chung bước đến giường, nhìn Nhiêu Thanh Nhã với vẻ đầy tự trách. Nhiêu Thanh Nhã nhìn Quách Tế Chung, không nói gì. Quách Tế Chung tự nhiên cảm nhận được sự khác thường của Nhiêu Thanh Nhã nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Nhiêu Thanh Nhã là đang trách mình không thể đến thăm nàng ta nên giải thích: “Nhã Nhi, ngày mà nàng sinh, ta thực sự không biết, sau đó ta muốn đi thì mẫu thân lại đột nhiên lâm bệnh nặng, ta đành phải ở lại chăm sóc mẫu thân, thế nên mới không đi thăm nàng được, nàng đừng giận được không?” Quách Tế Chung là người có ăn có học chính hiệu, rất trọng hiếu đạo. Một bên là nương tử trải qua cửa sinh khó khăn, một bên là mẫu thân lâm bệnh nặng, Quách Tế Chung chọn người thứ hai. Bởi vì Quách Tế Chung cảm thấy rằng giữa mình và nương tử vẫn còn rất nhiều thời gian, mà mẫu thân thì đã lớn tuổi, ngày đó khi mẫu thân ốm nặng, hắn ta sợ sẽ mất đi mẫu thân. Trong lòng Nhiêu Thanh Nhã quả thực để bụng đến việc gần một tháng nay Quách Tế Chung không xuất hiện, nhưng Quách Tế Chung không giải thích còn được, giải thích xong, nơi đáy mắt của Nhiêu Thanh Nhã mang theo mấy phần tuyệt vọng, nhưng trên mặt, nàng ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt nhìn về phía Quách Tế Chung không còn chút dịu dàng trước đó, chỉ còn lại sự bình đạm vô tận. “Chàng có từng nghĩ qua vì sao ta lại không có thai nhiều năm như vậy không?” Nhiêu Thanh Nhã hỏi. “Nhã Nhi, chuyện đã qua rồi, ta chưa từng trách nàng.” Quách Tế Chung không thèm nghĩ gì, trực tiếp an ủi, sợ rằng Nhiêu Thanh Nhã sẽ ôm lỗi lầm về mình.