MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không Thành Công Chúa: Boss Lạnh Lùng Chờ AnhChương 1: Tai nạn bất ngờ – Bước vào thân phận mới

Xuyên Không Thành Công Chúa: Boss Lạnh Lùng Chờ Anh

Chương 1: Tai nạn bất ngờ – Bước vào thân phận mới

1,244 từ · ~7 phút đọc

Mưa rơi tầm tã, gió lạnh lướt qua từng ngóc ngách của con phố nhỏ, khiến Phạm Nhiên, cô gái vừa bước sang tuổi hai mươi hai, rùng mình. Cô ôm chặt chiếc ba lô trước ngực, cố gắng đẩy cửa quán cà phê nhỏ để tránh cơn mưa đêm rơi tạt vào mặt. Từng hạt mưa như kim châm nhỏ, lẫn vào hơi lạnh khiến cô rùng mình.

Ngày hôm nay, thật sự là một ngày tồi tệ. Cô vừa bị sếp la mắng vì trễ deadline cho một dự án lớn, vừa phát hiện email nhắc nhở từ ngân hàng thông báo nợ thẻ tín dụng. Trong khoảnh khắc đó, Phạm Nhiên chỉ muốn biến mất, trốn khỏi tất cả, chỉ cần một giây được nghỉ ngơi, không bị áp lực bao quanh.

Cô bước ra đường sau khi hít một hơi dài, nhưng cơn mưa đêm đã biến con phố thành một tấm gương phản chiếu lấp lánh ánh đèn. Chiếc ô nhỏ trong tay cô gần như vô dụng trước cơn mưa như trút nước. Chẳng kịp né, một chiếc xe tải từ phía xa lao tới, bánh xe văng nước bắn lên, ướt sũng bộ váy mỏng. Phạm Nhiên giật mình, tim đập thình thịch.

“Cẩn thận!” – một tiếng hét vang lên, nhưng chẳng còn kịp.

Ánh sáng chói lóa từ đèn pha khiến cô không kịp phản ứng. Mọi thứ xung quanh như chao đảo, gió hú qua tai, và cô cảm thấy cơ thể mình bị cuốn đi, rơi vào một khoảng trống vô tận, nơi không gian và thời gian dường như mất hút.

Khi mở mắt, Phạm Nhiên cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu, không thể cử động. Mắt cô mở to, nhìn xung quanh: ánh sáng vàng nhạt xuyên qua cửa sổ bằng giấy mỏng, mùi hương nhẹ của hương trầm và sáp ong lan tỏa trong căn phòng. Đây là một căn phòng hoàn toàn xa lạ.

“C…cái gì đang xảy ra?” – cô lắp bắp, tay run run chạm vào khuôn mặt, nhận ra mình không còn là mình.

Trước mắt cô là một gương mặt quen thuộc… nhưng lại lạ lẫm. Gương mặt ấy trông yếu đuối, mảnh mai, hoàn toàn khác với khuôn mặt quen thuộc trong gương ngày hôm qua. Tóc dài đen nhánh, da trắng như ngọc, đôi mắt sợ hãi nhưng rực sáng một chút tinh nghịch – đó chính là thân thể của một cô gái cổ đại.

Phạm Nhiên ngồi bật dậy, tim đập loạn nhịp. Cô cố gắng lý trí lại, nhưng đầu óc vẫn mơ hồ. “Mình… mình đang ở đâu? Đây là mơ hay… mình đã chết?”

Một cơn đau nhói khắp cơ thể khiến cô chợt nhận ra: cơ thể này khác hẳn với cơ thể của cô, thậm chí các cơ bắp, dây chằng đều hoàn toàn xa lạ. Những ký ức hiện đại, laptop, cà phê, ô tô, công việc… giờ đây như bị rút ra khỏi trí nhớ, thay bằng những hình ảnh cổ xưa: nền nhà lát gỗ sẫm màu, tủ gỗ khảm hoa văn, chăn gối thêu tay tinh xảo.

Phạm Nhiên bật dậy, lảo đảo bước ra khỏi giường. Cánh cửa giấy trước mắt khẽ rung khi cô mở ra. Bên ngoài, sân vườn nhỏ với hoa đào nở rộ, gió mang theo mùi hương dịu dàng, nhưng vẫn có một chút lạnh. Cô khẽ thở hổn hển, nhận ra mình đang ở trong một ngôi nhà cổ kiểu Trung Quốc, với tất cả chi tiết: tường vàng, cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, những bức tranh thủy mặc treo lơ lửng trên tường.

Một tiếng động từ bên ngoài khiến cô giật mình, quay lại… và nhìn thấy một người hầu đang cúi rạp, vẻ mặt vừa sợ vừa tò mò.

“Tiểu thư… tiểu thư dậy rồi ạ?” – giọng nói nhỏ nhẹ nhưng trang nghiêm.

Phạm Nhiên lắp bắp, “T… tôi… tôi là ai…?”

Người hầu khẽ nhíu mày, tỏ vẻ khó hiểu. “Tiểu thư… tiểu thư của gia tộc chúng ta? Sao lại nói vậy…?”

Phạm Nhiên chỉ biết lắc đầu, cô chưa kịp giải thích thì bỗng nhận ra trong gương đối diện có bộ dáng quen thuộc nhưng khác lạ. Bộ váy lụa mềm mại, màu xanh nhạt thêu hoa văn tinh xảo, tay áo dài che kín cổ tay thon thả. Cô cảm thấy như tim mình bị bóp nghẹn: “Mình… mình đã xuyên không?”

Trong khoảnh khắc hoang mang đó, Phạm Nhiên bắt đầu quan sát chi tiết căn phòng. Trên bàn là cuốn sổ tay nhỏ, bút lông và mực đen; góc phòng đặt những chiếc hộp gỗ nhỏ đựng trang sức. Mọi thứ đều tinh xảo, đúng kiểu cổ đại nhưng không tàn tạ. Cô thử cầm cuốn sổ tay lên, mở ra… và nhận ra có những chữ viết nắn nót, thanh thoát, chắc chắn là của chủ nhân trước – chính là cô đang chiếm thân phận.

Cô ngồi xuống, đầu óc quay cuồng, cố gắng liên kết mọi ký ức: hôm qua còn là văn phòng, laptop, cà phê… giờ lại là cổ đại, thân phận lạ lùng. Phạm Nhiên chợt bật cười, vừa sợ vừa mỉa mai bản thân: “Thế là đời mình… xuyên không thật à? Ngốc thật… Nhiên, cẩn thận đấy.”

Nhưng chưa kịp định thần, một cơn gió mạnh từ cửa sổ thổi vào, kéo theo tiếng gõ cửa lớn. Giọng nói trầm khàn vang lên:

“Tiểu thư, ngài dậy rồi sao? Mau chuẩn bị, có khách quý đến thăm!”

Phạm Nhiên giật mình, tim đập thình thịch. “Khách quý… là ai?” – cô thì thầm, ánh mắt nhìn ra cửa. Cánh cửa mở ra, và một chàng trai cao lớn, khoác bộ y phục sang trọng, gương mặt lạnh lùng bước vào. Ánh mắt anh ta sắc bén, nhìn thẳng về phía cô như soi tường kính.

Cô giật mình, “Anh… ai?”

Nam chính lạnh lùng đáp: “Ngươi là tiểu thư… đúng không?” Giọng nói trầm ổn, khiến Phạm Nhiên không thể nắm được ý tứ. Cô chỉ biết lắc đầu, cơ thể run lên.

Anh ta tiến lại gần, dáng điệu uy nghiêm nhưng không hung dữ. “Ta là… người được giao nhiệm vụ… bảo vệ tiểu thư.”

Phạm Nhiên cười khẩy trong lòng: “Bảo vệ… tôi…? Tôi là ai mà lại cần bảo vệ?”

Nhưng ánh mắt anh ta vẫn không rời cô, nhìn thấu tâm can như thể đọc được toàn bộ suy nghĩ. Một cảm giác vừa sợ vừa tò mò trỗi dậy trong lòng Phạm Nhiên: “Đây… đây là đâu? Tôi… tôi phải làm gì bây giờ?”

Cô nhìn xuống bàn, cố gắng giữ bình tĩnh, rồi chậm rãi mở cuốn sổ tay nhỏ, lật từng trang: những ghi chép chi tiết về đời sống, người thân, quyền lợi trong gia tộc… và cả những lưu ý về nam chính – người bảo vệ.

Phạm Nhiên thở dài, trong lòng vừa lo lắng vừa hứng thú. “Thôi được, Nhiên… hãy thử sống trong thân phận này. Có lẽ… đây chính là cơ hội để làm lại từ đầu.”

Và thế là, trong cơn mưa đêm tầm tã, Phạm Nhiên bước vào cuộc sống hoàn toàn mới, thân phận mới, với nam chính lạnh lùng đứng ngay bên cạnh, mọi thứ đều xa lạ nhưng cũng đầy hứa hẹn. Cô không biết những thử thách, bất ngờ hay tình cảm đang chờ đợi mình phía trước, nhưng trong lòng, một phần nào đó lại thấy hồi hộp đến tột cùng.