Hạ Nghiên tỉnh dậy trong cơn đau đầu dữ dội, cố gắng nhận định không gian xung quanh. Mùi thuốc thảo dược cũ kỹ, hơi ẩm và xi măng lạnh lẽo xộc vào mũi cô.
Cô nhíu mày, cố gắng gọi tên vị hôn phu ở thế kỷ 21—nhà khoa học Lãnh Khải, người mà cô vừa cãi nhau kịch liệt về một dự án công nghệ. "Lãnh Khải, anh đâu rồi?"
Chỉ có sự im lặng đáp lại. Căn phòng nhỏ bé này không phải là phòng thí nghiệm hiện đại của cô.
Cơ thể cô nhẹ bẫy, yếu ớt. Cô nhìn xuống đôi tay mình—không có chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh, thay vào đó là những vết chai sần thô ráp, và móng tay cắt ngắn theo kiểu quân đội. Chiếc đồng hồ thông minh tiền tỷ đã biến mất.
Cô gắng gượng ngồi dậy, nhìn quanh. Mọi vật dụng đều mang một màu vàng úa của thời gian: tủ gỗ nặng nề, tấm chăn bông vá víu, và chiếc đèn dầu leo lét trên bàn. Cô nhận ra mình đang nằm trong một trạm xá đơn sơ tại một khu vực đóng quân.
Hạ Nghiên hiện đại kinh hoàng. Dòng ký ức xa lạ và hỗn loạn ùa vào: cô đã nhập vào thân xác của một Bác sĩ Quân y tập sự tên Hạ Nghiên, 20 tuổi, bị ngã nặng trong lúc vận chuyển vật tư. Cô đã xuyên không về Trung Quốc thập niên 80!
Cánh cửa gỗ mở ra. Một người đàn ông cao lớn, khoác quân phục màu xanh lục thẫm, bước vào. Anh ta mang theo khí chất lạnh lẽo của sắt thép và kỷ luật, khiến không khí trong phòng như bị hút đi.
Đó là Thẩm Hạo (30 tuổi), Đoàn trưởng Quân khu. Anh nổi tiếng với sự nghiêm khắc tuyệt đối và chỉ tin vào logic quân sự.
Ánh mắt sắc bén của anh quét qua Hạ Nghiên, chứa đựng sự khó hiểu và đôi chút băn khoăn về người dưới quyền của mình.
"Tỉnh rồi?" Giọng anh trầm thấp, khô khan. "Đồng chí Hạ Nghiên, cô đã bất tỉnh hai ngày. Cô có biết mình đã gây ra tổn thất bao nhiêu về công việc và vật tư không?"
Hạ Nghiên nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm, vô cảm của anh. Cô biết, trong thế giới này, anh là quyền lực tối cao mà cô không thể chống lại bằng lý lẽ hiện đại.
Cô bật khóc nức nở, nước mắt tuôn rơi như mưa, hoàn toàn mất đi vẻ kiêu hãnh của một nữ bác sĩ chuyên nghiệp.
"Tôi... tôi không phải người ở đây! Tôi muốn về nhà!" Hạ Nghiên tuyệt vọng hét lên.
Thẩm Hạo cau mày, tiến lại gần cô. Anh chạm vào trán cô một cách thô ráp, kiểm tra nhiệt độ.
"Nhiệt độ bình thường," Thẩm Hạo kết luận, không hề bị dao động bởi cảm xúc của cô. "Bác sĩ nói cô bị chấn thương tinh thần. Nhưng cô phải nhớ: Nơi này là tiền tuyến. Không có chỗ cho sự hỗn loạn và yếu đuối vô cớ."
Hạ Nghiên ngước nhìn anh, cảm thấy tuyệt vọng. Cô biết, để sống sót và tìm đường trở về, cô phải nhanh chóng thiết lập một Hợp đồng Sinh tồn với người đàn ông Thép Lạnh này.