Sau khi ký kết Hợp Đồng Thời Gian, mối quan hệ giữa Hạ Nghiên và Thẩm Hạo chuyển từ sự nghiêm nghị công việc sang một sự đồng hành ngầm đầy tinh tế. Họ thường xuyên làm việc muộn cùng nhau, bàn bạc không chỉ về y học mà còn về lý thuyết vật lý lượng tử (mà Hạ Nghiên cố gắng giải thích bằng ngôn ngữ thập niên 80) và khả năng xuyên không.
Một đêm, Hạ Nghiên làm việc quá sức và bị cảm lạnh bất chợt do thời tiết miền Bắc khắc nghiệt. Cô sốt nhẹ và ngã gục trên bàn làm việc tại trạm xá.
Thẩm Hạo, sau khi kiểm tra xong báo cáo tuần tra, phát hiện ra cô. Vẻ mặt anh lập tức căng thẳng. Đây là một tình huống ngoài dự kiến, không có trong bất kỳ quy tắc hay điều khoản nào.
Anh bế Hạ Nghiên lên. Động tác của anh cứng nhắc và vụng về, hoàn toàn không giống một người lính tinh nhuệ. Anh đặt cô lên giường bệnh, nhanh chóng đo nhiệt độ và lấy thuốc.
"Cô Hạ Nghiên, cô đã vi phạm Điều khoản 4.0 (Tự chăm sóc sức khỏe) của Hợp đồng," Thẩm Hạo nói, giọng anh vẫn cố giữ sự nghiêm nghị, nhưng có sự lo lắng ẩn chứa.
Hạ Nghiên, nửa tỉnh nửa mê, cảm nhận được bàn tay thô ráp của anh đặt lên trán mình. Lời nói của anh là kỷ luật, nhưng hành động của anh lại là sự chăm sóc thuần túy.
"Đoàn trưởng... tôi ổn..." cô thều thào.
Thẩm Hạo không nghe cô. Anh pha một bát cháo nóng đơn giản mà anh đã tự nấu trong bếp (một kỹ năng anh có được từ cuộc sống quân đội). Anh dùng thìa, một cách vụng về, đút cho cô ăn.
"Ăn hết. Đây là nhiệm vụ bắt buộc," Thẩm Hạo ra lệnh.
Hạ Nghiên nhìn anh. Trong ánh đèn dầu mờ ảo, cô thấy rõ sự bối rối và vụng về trong đôi mắt anh. Cô biết, người đàn ông này chưa từng phải chăm sóc ai một cách cá nhân như vậy.
"Cảm ơn anh, Thẩm Hạo," Hạ Nghiên nói nhỏ.
Lần đầu tiên, Thẩm Hạo không phản ứng bằng kỷ luật. Anh chỉ im lặng, cúi đầu xuống.
Sau khi Hạ Nghiên ăn xong, Thẩm Hạo ngồi bên cạnh cô, giữ khoảng cách một cách thận trọng, nhưng không rời đi.
"Trong tương lai, y học đã có thể chữa được bệnh cảm lạnh chỉ bằng một viên thuốc nhỏ," Hạ Nghiên nói, giọng cô yếu ớt. "Nhưng trong thời đại này, sự chăm sóc mới là liều thuốc tốt nhất."
Thẩm Hạo nhìn cô, ánh mắt anh hơi dịu đi. "Tôi không hiểu những thứ phi logic như cảm xúc. Tôi chỉ biết, nếu cô ốm, hiệu suất công việc sẽ giảm 50%. Đó là rủi ro không thể chấp nhận được."
Anh vẫn dùng logic, nhưng Hạ Nghiên biết rõ, băng giá trên trái tim anh đã bắt đầu tan chảy, không phải vì logic, mà vì sự lo lắng vô điều kiện mà anh không thể kiểm soát.