MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không Thập Niên 80: Bác Sĩ Quân Y Cứu Vớt Thép LạnhChương 15: 💖 Ranh Giới Bị Phá Vỡ và Lời Thú Nhận Khó Nói

Xuyên Không Thập Niên 80: Bác Sĩ Quân Y Cứu Vớt Thép Lạnh

Chương 15: 💖 Ranh Giới Bị Phá Vỡ và Lời Thú Nhận Khó Nói

586 từ · ~3 phút đọc

Sau thành công trong vụ án thâm niên, Hạ Nghiên và Thẩm Hạo tổ chức một buổi họp nhỏ với các sĩ quan cốt cán để tổng kết. Mặc dù sự kiện này mang tính chất công việc, bầu không khí lại vô cùng ấm áp và tôn trọng đối với Bác sĩ Quân y Hạ Nghiên.

Buổi họp kết thúc muộn. Ánh trăng chiếu sáng lối đi nhỏ dẫn đến trạm xá. Hạ Nghiên đi chậm rãi, Thẩm Hạo theo sau, giữ khoảng cách tôn trọng mà anh đã tự đặt ra từ lâu.

"Đoàn trưởng Thẩm," Hạ Nghiên lên tiếng, giọng cô nhẹ hơn bình thường. "Cảm ơn anh. Nếu không có sự tin tưởng tuyệt đối và dữ liệu lịch sử của anh, tôi đã không thể giải quyết được vụ án mười năm đó."

Thẩm Hạo dừng lại, đối diện với cô. "Cô Hạ Nghiên, tôi chỉ hành động theo logic. Cô đã chứng minh được tính đúng đắn của phương pháp."

"Anh luôn dùng từ 'logic'," Hạ Nghiên khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi và chút ấm ức. "Nhưng em biết, việc anh bảo vệ em trước Tiểu đội trưởng Triệu không phải là logic. Việc anh thức đêm nấu cháo cho em cũng không phải là logic. Đó là..."

Cô ngập ngừng. "Đó là cảm xúc."

Thẩm Hạo đứng yên như một bức tượng thép. Anh luôn tự hào về khả năng kiểm soát cảm xúc tuyệt đối của mình, nhưng ngay lúc này, trước ánh mắt trong suốt của cô, anh cảm thấy bức tường kỷ luật vững chắc của mình đang sụp đổ.

"Đừng nói thêm," Thẩm Hạo ra lệnh, giọng anh trầm khàn, mang theo sự cảnh báo cuối cùng. Anh đang cố gắng bảo vệ chính mình khỏi rủi ro cảm xúc mà anh đã tự cấm đoán.

Hạ Nghiên lắc đầu. "Không thể dừng lại được nữa, Đoàn trưởng. Anh đã vi phạm Điều khoản Cấm Cảm xúc của chính mình từ lâu rồi."

Cô tiến lên một bước. Khoảng cách giữa họ đã bị xóa nhòa.

Thẩm Hạo nhìn vào đôi mắt cô, thấy hình ảnh cô phản chiếu trong đó, thấy sự khao khát và sự thật. Kỷ luật tan biến, logic bị vô hiệu hóa.

Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi Hạ Nghiên.

Nó không phải là nụ hôn cuồng nhiệt, mà là một nụ hôn chậm rãi, mang tính chất phá vỡ—nó phá vỡ Hợp đồng Sinh tồn, phá vỡ kỷ luật quân đội, và phá vỡ hôn ước vô hình của anh.

Khi tách ra, hơi thở của Thẩm Hạo nặng nề. Anh lùi lại một bước, trở lại tư thế quân nhân nghiêm nghị, nhưng khuôn mặt anh lộ rõ sự đấu tranh nội tâm dữ dội.

"Đây là một sai lầm nghiêm trọng," Thẩm Hạo nói, giọng anh gần như là tự trách. "Nó vi phạm mọi nguyên tắc tôi đã đặt ra. Và nó vi phạm Điều khoản Cấm Cảm xúc của Hợp đồng."

Hạ Nghiên chạm nhẹ vào môi mình. "Em biết. Nhưng Thẩm Hạo, không có logic nào trên thế giới này có thể kiểm soát được trái tim."

Thẩm Hạo xoay lưng, bước đi nhanh chóng. Anh không thể đối diện với sự thật rằng anh đã phá vỡ ranh giới của mình.

Hạ Nghiên đứng đó, biết rằng nụ hôn đó không chỉ là sự khởi đầu của tình yêu, mà còn là sự khởi đầu của một cuộc chiến chống lại toàn bộ xã hội và quân đội của thập niên 80.