Hạ Nghiên nhận hồ sơ. Dịch bệnh bùng phát theo chu kỳ, tập trung tại các làng xa xôi, với các triệu chứng sốt cao và tiêu chảy nặng. Với kiến thức y học dự phòng hiện đại, Hạ Nghiên nhanh chóng nhận ra mô hình lây nhiễm.
"Thưa Đoàn trưởng," Hạ Nghiên trình bày. "Vấn đề không nằm ở một loại vi khuẩn lạ, mà nằm ở nguồn lây nhiễm chính: Nguồn nước uống và điều kiện vệ sinh kém. Chúng ta đang chữa ngọn thay vì chữa gốc."
"Cô đang muốn dùng kỹ thuật nông nghiệp để chữa bệnh sao?" Thẩm Hạo nghi hoặc. Anh chỉ quen với việc điều trị trực tiếp bằng thuốc.
"Tôi đang dùng y học dự phòng," Hạ Nghiên chỉnh lại. "Trong tương lai, chúng tôi học rằng, 80% bệnh tật có thể được ngăn chặn bằng vệ sinh. Tôi cần một đội ngũ để tổ chức chiến dịch làm sạch nguồn nước và hướng dẫn dân làng cách đun sôi nước đơn giản. Phương pháp điều trị triệu chứng sẽ dùng thảo dược được tối ưu hóa theo công thức mới của tôi."
Thẩm Hạo nhìn vào mắt cô. Cô không hề nao núng. Anh là người thực dụng.
"Được," Thẩm Hạo quyết định. "Tôi sẽ cấp cho cô một đội ngũ nhỏ và vật tư xây dựng cơ bản. Nếu tỷ lệ mắc bệnh giảm 50% trong 48 giờ sau khi cô triển khai giải pháp, cô sẽ vượt qua."
Chỉ trong ba ngày, Hạ Nghiên đã chứng minh được tính đúng đắn trong phân tích của mình. Cô tổ chức chiến dịch vệ sinh, và tỷ lệ mắc bệnh giảm mạnh một cách đáng kinh ngạc. Lần đầu tiên, logic hiện đại của Hạ Nghiên đã chinh phục được logic quân sự của Thẩm Hạo.