MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không Thập Niên 80: Bác Sĩ Quân Y Cứu Vớt Thép LạnhChương 5: 💖 Rào Cản Văn Hóa và Bài Học May Vá

Xuyên Không Thập Niên 80: Bác Sĩ Quân Y Cứu Vớt Thép Lạnh

Chương 5: 💖 Rào Cản Văn Hóa và Bài Học May Vá

577 từ · ~3 phút đọc

Sau khi chính thức ký kết Hợp đồng Sinh tồn, Hạ Nghiên bắt đầu cuộc sống hai mặt. Một mặt, cô là bác sĩ quân y có hiệu suất làm việc phi thường, người mang lại những cải tiến kỳ diệu cho trạm xá. Mặt khác, cô là người lạ lẫm với mọi quy tắc và văn hóa sinh hoạt của thập niên 80.

Rào cản văn hóa đầu tiên xuất hiện ở trang phục. Hạ Nghiên, quen với quần áo thoải mái và thời trang hiện đại, thấy bộ quân phục vải thô cứng nhắc của mình vừa bất tiện vừa lạc hậu. Một buổi sáng, cô vô tình làm rách một đường lớn ở ống quần trong lúc vội vã chạy đi xử lý ca cấp cứu.

Cô cần phải may vá. Nhưng cô, một bác sĩ chuyên khoa thế kỷ 21, chưa bao giờ cầm kim chỉ ngoài phòng mổ.

Đồng chí y tá cũ kỹ nhất trạm xá, cô Lưu, nhìn vết rách của Hạ Nghiên với ánh mắt đánh giá. "Đồng chí Hạ Nghiên, cô phải học cách giữ gìn đồ đạc. Ở đây, một mét vải quý như vàng."

Hạ Nghiên lúng túng. Cô cố gắng dùng băng keo y tế để dán lại vết rách, một hành động hoàn toàn vô dụng.

Thẩm Hạo đi ngang qua, anh nhìn thấy cảnh tượng đó. Anh không nói một lời, nhưng tối hôm đó, một chiếc hộp gỗ nhỏ được đặt trên bàn của Hạ Nghiên. Bên trong là một bộ kim chỉ thêu thùa đơn giản và một cuốn sách hướng dẫn may vá cũ.

Hạ Nghiên hiểu đó là sự giúp đỡ ngầm của Đoàn trưởng, thực hiện nghĩa vụ bảo tồn của anh theo Hợp đồng.

Cô quyết định dùng logic của mình để học kỹ năng này. Cô coi việc may vá như là một ca phẫu thuật vi mô: cần sự tập trung, tỉ mỉ, và đường khâu phải chính xác (nhưng cô vẫn khâu vụng về, những mũi kim xiên xẹo).

Hai ngày sau, Thẩm Hạo đi kiểm tra phòng. Anh nhìn thấy chiếc quần đã được vá, mặc dù đường chỉ rất thô, nhưng nó giữ được vết rách.

"Đồng chí Hạ Nghiên," Thẩm Hạo hỏi, giọng anh hoàn toàn nghiêm túc. "Cô gọi đây là gì?"

Hạ Nghiên đứng thẳng. "Thưa Đoàn trưởng, đây là phương pháp đóng kín vết thương cấp tốc, đảm bảo quần áo có thể tiếp tục sử dụng, tuân thủ nguyên tắc tiết kiệm vật tư của đơn vị."

Thẩm Hạo nhìn vào mũi kim. Anh có thể dễ dàng thấy cô vụng về thế nào. Nhưng anh đã thấy sự nỗ lực thích nghi.

"Đường khâu cần phải chính xác hơn để tránh tái rách," Thẩm Hạo chỉ ra. "Giống như phẫu thuật, sự chính xác là nguyên tắc sống còn."

Anh không hề cười nhạo. Anh chỉ đang đưa ra một phân tích kỹ thuật nghiêm túc.

Hạ Nghiên nhìn anh, sự lạnh lùng của anh đôi khi lại là một loại sự tôn trọng đối với nỗ lực của cô. Anh không coi cô là người yếu đuối cần giúp đỡ, mà là một đồng nghiệp cần phản hồi kỹ thuật để cải thiện hiệu suất.

"Tôi sẽ học, Đoàn trưởng," Hạ Nghiên đáp. Cô biết, trong thập niên 80 này, sự tồn tại của cô phụ thuộc vào việc cô phải trở thành một phiên bản hoàn hảo hơn của An Hạ cũ, cả trong y tế lẫn sinh hoạt.