Sau chiến thắng logic ở Chương 6, Hạ Nghiên biết rằng muốn tồn tại lâu dài, cô không chỉ cần chữa khỏi bệnh nhân mà còn phải nâng cao hiệu suất của toàn bộ hệ thống. Cô quyết định tấn công vào vấn đề lớn nhất của trạm xá: Quản lý kho vật tư.
Trong thập niên 80, việc quản lý vật tư y tế chủ yếu dựa vào sổ sách thủ công và trí nhớ, dẫn đến tình trạng thuốc cần thiết thì hết, thuốc không cần thiết thì tồn kho quá nhiều.
Hạ Nghiên, với kinh nghiệm Phân tích Dữ liệu của mình, bắt đầu một dự án cải tổ. Cô tạo ra một hệ thống thẻ kho đơn giản nhưng logic, phân loại vật tư theo Mức độ Ưu tiên Cần thiết và Tốc độ Tiêu thụ Dự kiến (sử dụng logic thống kê cơ bản).
"Trạm trưởng Lương," Hạ Nghiên giải thích, cầm tấm bảng gỗ tự chế. "Đây là biểu đồ Hệ thống cảnh báo vật tư. Màu đỏ nghĩa là cần đặt hàng ngay lập tức. Màu xanh lá cây nghĩa là tồn kho ổn định. Bằng cách này, chúng ta không bao giờ bị thiếu các loại thuốc cấp thiết như kháng sinh phổ rộng nữa."
Trạm trưởng Lương ban đầu nghi ngờ, cho rằng đây là "trò phù phiếm của tuổi trẻ." Nhưng chỉ sau hai tuần áp dụng, hiệu quả trở nên rõ rệt. Lần đầu tiên, trạm xá hoạt động trơn tru, không có trường hợp cấp cứu nào bị chậm trễ vì thiếu thuốc.
Sự thay đổi này không chỉ củng cố vị trí của Hạ Nghiên mà còn thay đổi cái nhìn của các đồng đội về cô. Họ không còn coi cô là kẻ lập dị nữa, mà là một đồng chí có Logic Thép và óc tổ chức.
Thẩm Hạo, người luôn âm thầm theo dõi mọi báo cáo, nhận thấy sự thay đổi. Anh gọi Hạ Nghiên đến, không phải để phê bình, mà để xác nhận.
"Cô Hạ Nghiên," Thẩm Hạo đặt báo cáo hiệu suất mới lên bàn. "Cô đã giảm 20% lãng phí vật tư và 35% thời gian tìm kiếm. Phương pháp này của cô... cô gọi nó là gì?"
Hạ Nghiên đáp: "Thưa Đoàn trưởng, đây là Quản lý Dự trữ Tối ưu (Just-In-Time Inventory). Nó là logic ứng dụng vào thực tế, đảm bảo nguồn lực hữu hạn được sử dụng hiệu quả nhất."
Thẩm Hạo gật đầu. Anh không ca ngợi cô, mà chỉ xác nhận tính logic của cô. "Áp dụng phương pháp này cho toàn bộ kho vật tư của Quân khu. Cô sẽ nhận được sự hỗ trợ tuyệt đối từ tôi về nhân lực và vật tư thô để thực hiện."
Thẩm Hạo đứng dậy. "Tôi chỉ tin vào hiệu suất. Cô đã chứng minh rằng cô là một tài sản có giá trị cao đối với đơn vị. Mối quan hệ giữa chúng ta được củng cố dựa trên nguyên tắc logic này."
Hạ Nghiên nhìn theo bóng anh. Cô hiểu rằng, đối với Đoàn trưởng Thẩm Hạo, mỗi lời khen ngợi hay sự chấp nhận đều được gói gọn trong sự công nhận về mặt logic này. Đây là niềm tin nội bộ đầu tiên mà cô có được từ anh.