MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim PhiChương 135: “Mang theo bảy trại”.

Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim Phi

Chương 135: “Mang theo bảy trại”.

486 từ · ~3 phút đọc

Trợ tá nói: “Bây giờ Phạm Văn Uyên đang canh giữ ở thành Vị Châu, ông ta khó đối phó y như Khánh Hoài, đã bắt đầu thực hiện kế hoạch vườn không nhà trống rồi”.

“Nếu như đến lúc đó chúng ta đánh xuống phía Nam, Thiết Lâm Quân ở phía sau đột nhiên bao vây chiếm lĩnh Thanh Thủy Cốc, chúng ta sẽ bị chặn bên ngoài thành Vị Châu, đến đường quay về cũng không có”.

Advertisement

“Nếu là như vậy thì quả thực nên xử lý Thiết Lâm Quân xong rồi hãy đánh xuống phía Nam”.

Phó tướng quân nói: “Vậy ta sẽ sắp xếp nhân lực, thu dọn doanh trại của Thiết Lâm Quân và Đức Ninh Quân, bố trí hai tiểu đoàn kỵ binh, chuẩn bị đóng quân lâu dài”.

“Được”.

Advertisement

Trợ tá gật đầu đồng ý.

“Đúng rồi tiên sinh, vừa rồi người của ta báo cáo rằng còn có mấy chục Hán nô vẫn chưa bỏ chạy, ở lại trong đại doanh của Đức Ninh Quân, nói rằng đại soái đã hứa với bọn họ, sau khi lập công có thể tới Đảng Hạng đón bố mẹ vợ con về, xử lý thế nào?”

“Lời người Đảng Hạng chúng ta nói ra giống như bát nước đã hất đi rồi, nếu như đại soái đã hứa vậy, vậy thì cho bọn chúng đi đón người đi”.

“Vâng”.

Phó tướng khom người rời đi.

Trong núi Thanh Thủy, Thiết Lâm Quân đã rút lui an toàn trên đỉnh núi và đang dựng trại tạm thời.

“Tiên sinh, thống kê số người chưa? Sao có ít người vậy, có phải có đội bị giải tán rồi à?”

Ông Triệu tìm tới chỗ Kim Phi, nói: “Còn nữa, Từ Kiêu đi đâu rồi, sao ta không nhìn thấy cậu ấy”.

“Từ Kiêu dẫn người đi làm nhiệm vụ rồi”.

Kim Phi cười đáp.

“Làm nhiệm vụ gì? Dẫn theo bao nhiêu người?”

Ông Triệu vội hỏi.

“Mang theo bảy trại”.

Kim Phi thản nhiên trả lời.

Ông Triệu sửng sốt.

Một trại của Thiết Lâm Quân có năm trăm người, năm ngoái sau trận chiến giữa Khánh Hoài và người Đảng Hạng đã tổn thất gần hai trại, mặc dù sau đó đã bổ sung một số lính mới nhưng vẫn không đủ chín trại như trước.

Từ Kiêu dắt theo bảy trại cũng có nghĩa là bây giờ trên núi chỉ có chưa đến 1000 người.

Ông Triệu vừa nhìn số lượng đầu người vừa nhìn số lượng đuốc, cảm thấy số người ít đi rồi, nhưng lại không ngờ lại ít đến mức vậy!

“Chỉ có 600 người, ngài định canh giữ núi Thanh Thủy thế nào?”

Ông Triệu lo lắng.

“Ta không chỉ canh giữ núi Thanh Thủy, còn phải canh giữ Thanh Thủy Cốc, khiến cho đám người Đảng Hạng đến mà không có đường về”.