MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim PhiChương 162: "Đồ vô dụng".

Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim Phi

Chương 162: "Đồ vô dụng".

473 từ · ~3 phút đọc

ai, vẻ mặt không thèm để ý.

"Nếu không làm ăn được thì chúng tôi đi đây".

"Trà của ông rất ngon, cảm ơn ông đã mời".

Vẻ ngoài của Mallory tuy thô kệch, nhưng cách hành xử của gã lại giống như một con cáo gian xảo.

"Đợi đã".

Tần Vạn Hào vội đứng lên.

Ông ta xoa dịu Mallory ngồi xuống.

Hỏi Mallory: "Cậu Mallory, tôi rất tò mò tại sao giá của người này lại cao như vậy".

"Bởi vì đối với các ông thì người này rất mạnh".

"Để giết được hắn, tôi phải cử ra ba cao thủ mạnh nhất dưới trướng của mình".

"Còn những người khác, cho dù là ai dưới trướng tôi cũng giải quyết được".

Tần Vạn Hào nhìn mấy tấm hình của Lý Phong trên bàn.

"Vì sao cậu chỉ nhìn ảnh đã khẳng định hắn rất mạnh chứ?"

"Tối qua lúc hắn đến nhà tôi, rõ ràng tôi cảm thấy hắn chẳng khác gì người bình thường cả".

"Đó là cảm giác của ông mà thôi".

"Đối với những người yếu như các ông thì ai chả giống nhau".

"Chỉ có cao thủ trong giới như tôi mới nhìn ra thực lực của hắn".

Giọng điệu của Mallory chẳng thèm khách khí.

"Ông Tần, tôi xin nói thẳng".

"Từ lúc tôi đến nhà ông, tôi mới biết thế gia đứng đầu thủ đô đúng là có tiếng mà không có miếng".

Chương 636: Cao thủ Hoa Hạ là đồ rác rưởi

"Trong nhà ông chẳng có mấy cao thủ giỏi".

"Cho dù là những người đang núp trong bóng tối cũng chỉ là những thằng hề nhảy nhót mà thôi".

Mallory vừa nói xong, bỗng có tiếng hừ lạnh truyền ra từ chỗ tối.

Sau đó một trận gió lạnh bỗng nổi lên.

Bên cạnh Mallory bỗng xuất hiện một người đàn ông trung niên mặc trường bào.

"Đám người nước ngoài các cậu đúng là mèo khen mèo dài đuôi".

"Chỉ có khoác lác là giỏi".

Ông ta vừa dứt lời thì gã da đen bên cạnh Mallory bỗng ra tay.

Nắm đấm của gã rất mạnh, tốc độ cũng nhanh như tia chớp vậy.

"Rầm!"

"Rầm!"

"Rầm!"

Người đàn ông trung niên vừa nãy vẫn còn tỏ vẻ lắm nhưng giờ lại bị đánh đến không thể phản kháng.

Trong nháy mắt ông ta đã bị đấm hơn mười đòn.

Đòn cuối cùng đấm mạnh vào bụng ông ta.

Khiến ông ta văng về phía sau như đạn bắn, đập mạnh vào tường, cuối cùng lăn mấy vòng trong vườn hoa.

"Đồ vô dụng".

Gã da đen lạnh lùng cười, lộ ra hàm răng trắng bóc.

"Đám cao thủ Hoa Hạ các ông đúng là vô dụng".

Lúc này, Lý Thiên Kiêu và Tần Vạn Hào há hốc mồm k