MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim PhiChương 2272: Nhưng với tình hình hiện tại

Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim Phi

Chương 2272: Nhưng với tình hình hiện tại

743 từ · ~4 phút đọc

Nếu như có thể, Kim Phi thật sự không muốn ra chiến trường.

Không phải là y sợ chết, mà thật sự là y không quen nhìn thấy cảnh gió tanh mưa máu.

Thời đại chiến tranh vũ khí, chiến trường là nơi cực kỳ khốc liệt, cho dù là Thanh Thủy Cốc hay là dốc Đại Mãng, thậm chí cả hàng phòng thủ kinh thành sau này, đều tạo thành ác mộng trong một thời gian dài cho Kim Phi.

Thân là thống soái, mỗi một mệnh lệnh của Kim Phi đều có quan hệ đến việc sống còn của cả ngàn người.

Với những người yêu thích quyền thế mà nói, có thể họ sẽ hưởng thụ cảm giác này, nhưng Kim Phi thì không.

Nhưng với tình hình hiện tại, y không đi không được.

Thiết Chùy là đội trưởng đội cận vệ của Kim Phi, vẫn luôn chờ ở Kim Xuyên, anh ta sắp ngột ngạt chết rồi, nghe chuyện Kim Phi sắp đi thành Du Quan, anh ta kích động không thôi.

Nhìn gương mặt lo âu của Quan Hạ Nhi và Cửu công chúa, dù biết bây giờ không thích hợp cho mình nói chuyện, nhưng anh ta vẫn đi lên phía trước một bước, võ ngực bảo đảm: “Bệ hạ, phu nhân, hai người yên tâm. Ta nhất định sẽ chăm sóc tốt cho tiên sinh!”

Quan Hạ Nhi trợn mắt nhìn Thiết Chùy, ngẩng đầu nhìn Kim Phi: “Đương gia, chàng phải đi thật sao?”

“Phải!” Kim Phi dùng ngữ khí kiên định trả lời cô. “Vậy ta đi thu dọn đồ đạc cho chàng.” Quan Hạ Nhi lau nước mắt, xoay người đi về phòng ngủ.

Cửu công chúa bước nhanh lên trước, cầm tay Kim Phi nói: “Chú ý an toàn, ta ở nhà chờ chàng!”

“Yên tâm đi, ta sẽ không để bị người đánh hôn mê lần hai đâu!” Kim Phi lạnh lùng nói.

Lần trước bị tập kích ở Đông Hải, bị người ta đánh cho hoàn toàn bất tỉnh.

Kim Phi sẽ không ngã xuống hai lần ở một nơi, lần này đi thành Du Quan y đã có chuẩn bị trước, có Tả Phi Phi dẫn theo mấy trăn nữ công nhân bảo hộ, Kim Phi không tin lại có người có thể đặt y vào tình cảnh nguy hiểm.

Đây là lòng tự tin của y!

Cửu công chúa còn muốn nói thêm điều gì, nhưng thấy Kim Phi xua tay, có hơi không đành lòng nói: “Sao Mãn Thương vẫn chưa tới?”

Vừa nói y vừa đi tới cửa.

Cửu công chúa biết, Kim Phi không muốn tiếp tục thảo luận chuyện này, bèn không hỏi tiếp nữa, mà chỉ quay đầu ra lệnh cho Châu Nhi phái người đi tìm Thiết Thế Hâm.

Có Kim Phi nắm giữ ấn soái, Cửu công chúa tràn đầy lòng †in về chuyện tăng viện cho thành Du Quan lần này.

Việc bây giờ cô ấy muốn làm chính là dốc toàn lực bảo đảm cung ứng vật liệu cho thành Du Quan, giải quyết nỗi lo xa của Kim Phi.

Kim Phi dẫn Thiết Chùy chạy tới xưởng luyện sắt, đúng lấy thấy Mãn Thương đang tập tễnh chạy ra.

Hôm qua anh ta thức cả đêm, đến gần sáng hôm nay mới †ìm được một góc xó xỉnh bên cạnh lò lửa để ngủ.

Cái góc ấy khá là khuất người, người trong xưởng phải tìm hết một vòng mới tìm được anh ta.

Khi Kim Phi nhìn thấy anh ta, Mãn Thương còn đang xách một chiếc giày trong tay, đầu tóc rối như tổ quạ.

Thấy Kim Phi, một tay của anh ta thì vội vàng đeo giày, tay còn lại thì vuốt tóc cho gọn.

“Đừng hoảng!”

Kim Phi lấy ra hai miếng bánh ngọt từ trong túi ra đưa cho Mãn Thương: “Ta vừa nướng, ngươi nếm thử xem.”

Mãn Thương cũng không khách sáo, nhận lấy miếng bánh rồi bỏ tọt vào trong miệng, sau đó theo Kim Phi vào xưởng chế luyện.

Chỉ một lát sau, trưởng làng đã dẫn một đội công nhân đến, họ khiêng một cái hộp gỗ từ trong xưởng ra, thả lên chiếc xe ngựa ngoài sân.

Sau nửa giờ đồng hồ, dưới sự bảo vệ của nhân viên hộ tống đội xe ngựa lái xe ra khỏi làng, chạy thẳng đến bến tàu Kim Xuyên.