i sẽ lập tức cho người đi điều tra thân thế thật sự của hắn, ngoài ra người này không thể là người ở đây, tốt nhất là để người nơi khác làm".
"Người nơi khác á?"
Lý Thiên Kiêu sửng sốt.
Sau đó lập tức hỏi: "Có phải ông chọn được người rồi không?"
Tần Vạn Hào cười nói: "Tối qua tôi nhận được một cuộc điện thoại, có một nhóm lính đánh thuê quốc tế đến đây".
"Đám người nước ngoài này giết người không chớp mắt, chỉ cần cho tiền thì chuyện gì bọn chúng cũng dám làm".
"Bọn chúng làm việc không sợ gì, mà chỉ cần xong việc sẽ tự rời đi".
"Sẽ không để lại bất kì dấu vết nào, chúng ta cũng không cần phải giải quyết hậu quả".
Lý Thiên Kiêu vội nói: "Thế ông còn chần chừ gì nữa? Mau gọi điện đi".
"Tôi nóng lòng lắm rồi".
"Tôi nhất định phải tận mắt trông thấy đám vừa nãy chết trước mặt mình thì trong lòng tôi mới dễ chịu".
Một tiếng sau.
Có hai chiếc xe Jeep dừng ở bãi đỗ xe trong biệt thự nhà họ Tần.
Có mấy người đàn ông từ trên xe bước xuống.
Màu da của những người này khác nhau, đến từ các quốc gia và chủng tộc khác nhau.
Nhưng trên người bọn chúng lại có một điểm chung giống nhau, đó là sự hung ác.
Mặt mày bọn chúng dữ tợn.
Trên mặt còn có vết sẹo dài, nhìn là biết không dễ chơi rồi.
Lúc này Tần Vạn Hào và Lý Thiên Kiêu đang đứng trên ban công.
Tần Vạn Hào chỉ tay vào gã tóc vàng dẫn đầu ở xa nói.
"Tên thủ lĩnh là Mallory, trước đây gã là thành viên lực lượng SEAL của hải quân Mễ".
"Lúc Mallory ở hải quân Mễ đã đạt được rất nhiều huy hiệu".
"Còn từng được tổng thống Mễ khen ngợi".
"Nghe nói gã có năng lực đặc biệt, một mình gã có thể tay không vật nhau với gấu, thậm chí có thể lặn dưới nước hơn mười phút".
Tần Vạn Hào hiểu rõ Mallory như lòng bàn tay, có thể nói rõ quá khứ của gã.
"Sau này gã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng nên đã bị đuổi khỏi hải quân Mễ".
"Sau khi rời khỏi SEAL, gã liền gia nhập đám lính đánh thuê, lang thang khắp thế giới, vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm".
Lý Thiên Kiêu hỏi: "Giờ bọn bọ đến nước ta làm gì?"
Tần Vạn Hào cười nói: "Bà còn nhớ ông chủ Hoàng mà lúc trước tôi nhắc đến không?"
Lý Thiên Kiêu nghĩ lại, sau đó hai mắt trợn to.
"Ông nói ông chủ Hoàng buôn bán đồ cổ đó hả?"
"Ừ, là ông ta".
"Ông ta chẳng phải người tầm thường đâu. Dù không phải người của thế gia nhưng ông ta gần như quen biết hết các trưởng tộc ở thủ đô và vùng lân cận đấy".
"Ông ta làm ăn với bọn họ và cả cái tên cáo già Lý Tấn nữa".
"Gì cơ, ông ta còn làm ăn với Lý Tấn á? Bọn họ làm về cái gì?"
Lý Thiên Kiêu ngạc nhiên.
Trong ấn tượng của bà ta, Lý Tấn là một con cáo già biết giấu nghề.
Làm chuyện gì cũng lén lén lút lút, không bao giờ để lộ ra ngoài.
Đợi đến khi người khác biết thì ông ta đã làm xong chuyện rồi.
Tần Vạn Hào lắc đầu.
"Tôi hỏi ông chủ Hoàng rồi, nhưng ông ta có đạo đức nghề nghiệp".
"Cho dù có cho tiền ông ta cũng không nói, nhưng lần này tôi nghe phong phanh được một tin từ chỗ ông ta".
"Hôm qua, có một nhóm chuyên gia khảo cổ nổi tiếng thế giới đến thủ đô, Mallory âm thầm theo chân bọn họ đến đây".
"Ông chủ Hoàng nói, nhóm chuyên gia khảo cổ này mà có mặt ở đâu, thì ở đó chắc chắn có bảo tàng lớn".
Dựa vào giác quan thứ sáu trời sinh của phụ nữ, Lý Thiên Kiêu như nhớ ra điều gì.
Vội vàng nói với Tần Vạn Hào: "Ông nói xem liệu bảo tàng mà bọn họ đến có phải là bảo tàng Sấm vương mà năm xưa Lý Mộc nhắc đến không?"
Sấm vương tên là Lý Tự Thành.
Lý Tự Thành đứng dậy khởi nghĩa ở những năm cuối của thời Minh.
Năm đó ông ta dẫn quân xông vào kinh thành, cướp sạch quốc khố, mang theo rất nhiều bảo vật.
Sau khi Lý Tự Thành thất bại, ông ta mang theo tất cả bảo vật đã cướp được biến mất.
Không ai biêt ông ta giấu bảo vật ở đâu, từ trước đến nay có rất nhiều tin đồn liên quan đến bảo tàng của ông ta.
Có rất nhiều tin đồn nhưng không ai tìm được.
Thực ra Lý Mộc chết không chỉ vì chọc phải cậu ấm nhà họ Long.
Mà bởi vì trong tay anh ấy có nắm giữ manh mối về bảo tàng Sấm vương.
Nhưng cho dù là ai ép hỏi anh ấy cũng không nói.
Cho dù là trưởng tộc Lý Thị ở Trường An tự mình hỏi.
Lý Mộc cũng không lộ chút sơ hở.