mẹ ruột nhưng anh không khóc.
Chỉ là đôi mắt hơi đỏ mà thôi.
Giống như anh đã giấu hết tâm sự trong lòng mình vậy.
Lý Phong càng như vậy, trong lòng Hứa Mộc Tình càng thương anh hơn.
Tuy là bình thường anh cực kì mạnh, khiến cho người khác nhìn không thấu thực lực của anh.
Nhưng tối nay Hứa Mộc Tình lại nhìn thấy một mặt dịu dàng khác của anh.
Mà giờ đây, ánh mắt anh đang nhìn chăm chú vào cái bình sứ nhỏ trong lòng.
"Leng keng".
Lý Phong mở cái bình sứ ra, tiền xu bên trong rơi hết ra ngoài.
Ngoài tiền xu rơi ra, bên trong bình nhỏ không còn thứ gì khác.
Lý Phong đặt cái bình nhỏ bên cạnh, sau đó cẩn thận xem số đồng xu này.
Theo phản xạ có điều kiện, anh nghĩ Lý Mộc giữ cái bình sứ đến giờ chắc chắn là có dụng ý.
Tối nay Lý Phong cũng mở miệng hỏi Lục An Lam nguyên nhân cái chết của Lý Mộc.
Nhưng Lục An Lam không nói gì.
Chỉ bảo Ngưu Tam Tỷ đưa cho Lý Phong cái bình sứ này.
Với Lý Phong, thù của anh trai nhất định phải trả.
Tất cả những người từng làm hại anh trai.
Đều giết sạch!
Lý Phong nhìn chằm chằm đồng xu.
Không bao lâu, có một chiếc xe tải đi từ đối diện tới.
Ánh đèn chiếu rất sáng, nhờ ánh sáng phản chiếu.
Hứa Mộc Tình vô tình phát hiện hình như bên trong cái bình sứ của Lý Phong có chữ viết.
Cô nói với anh: "Chồng ơi, anh nhìn xem có phải bên trong cái bình sứ có tin tức gì không?"
Lý Phong sửng sốt, lập tức cầm lấy cái bình.
Lúc Lý Phong chiếu đèn vào bên trong cái bình, phát hiện bên trong có một dòng chữ.
Lý Phong cau mày đọc.
Sau khi Hứa Mộc Tình nghe Lý Phong đọc thì nói: "Phan Gia Viên, nghe giống như một cái địa chỉ ý".
Lý Phong nói: "Đây là chợ đồ cổ nổi tiếng ở thủ đô".
"Sáng mai anh đi xem thử".
Hứa Mộc Tình mím đôi môi đỏ mọng, nói nhỏ: "Anh dẫn em theo với nhé".
Lý Phong hơi sửng sốt, cười nói: "Ừ".
...
Sáng sớm hôm sau Lý Phong dẫn Hứa Mộc Tình đến chợ đồ cổ nổi tiếng ở thủ đô.
Phan Gia Viên.
Năm đó Lý Mộc và Lý Phong mua cái bình sứ nhỏ này ở một sạp hàng nằm trong góc hẻo lánh.
Lý Phong nhớ rất rõ lúc đó cả hai anh em đều không dẫn theo vệ sĩ.
Lần đầu tiên trốn nhà đi chơi.
Cho dù là đã qua nhiều năm nhưng kí ức lúc còn nhỏ, Lý Phong vẫn nhớ rất rõ.
Vì thế mà Lý Phong dẫn theo Hứa Mộc Tình vào chợ đồ cổ, rất dễ dàng tìm thấy góc nhỏ năm đó.
Mà làm Lý Phong ngạc nhiên là, bao nhiêu năm thế mà cái sạp nhỏ của ông chủ vẫn bán.
Chỉ có một điểm khác duy nhất là tóc ông ấy đã hoa râm.
Vẻ mặt tang thương.
Lý Phong liếc mắt đã nhận ra ông ấy là vì dáng vẻ ông ấy vẫn không thay đổi.
Dáng người thấp thấp, gầy tong teo.
Nhìn đã biết là người thật thà.
Cái sạp hàng làm ăn không tốt lắm.
Bởi vì những thứ được bày bán trông rất bình thường, chả có gì đặc biệt.
Mà ông chủ cũng không mồm mép tép nhảy.
Có khách đến, ông ấy cũng chỉ cười với người ta.
Còn lại cứ để kệ khách chọn.
Lý Phong cầm cái bình sứ nhỏ trong tay, hỏi ông chủ: "Ông chủ, ông có ấn tượng với cái bình sứ nhỏ này không?"
Ông chủ nhận lấy nó đặt trong tay nhìn thử, lắc đầ