ông gian thoáng đãng bên cạnh chợ rau, có vài cụ già đang ngồi xổm ở bên đường để bán rau.
Rau trong giỏ của những cụ già này đều là do họ tự trồng.
Khu chợ rau này tuy không gần nông thôn.
Nhưng vì để mưu sinh.
Những ông cụ này ngày nào cũng vất vả đạp xe từ lúc hai, ba giờ sáng đến đây để bán rau.
Hứa Hạo Nhiên cau mày, nói với Lý Phong: “Anh rể, ở đây chỉ có một loại rau duy nhất”.
“Hơn nữa mua về nấu lên hương vị cũng sẽ không được ngon lắm”.
“Chúng ta không thể chỉ dựa vào rau xanh và cà rốt để kinh doanh được”.
Lý Phong đang định nói, lúc này, cách đó không xa vang lên tiếng quát tháo của một người đàn ông.
“Ông già này, tôi nói với ông bao nhiêu lần rồi!?”
“Không được phép bán rau ở đây!”
Quay đầu theo hướng phát ra âm thanh.
Thấy hai người bảo vệ của chợ rau, tay cầm gậy, hùng hùng hổ hổ đứng trước mặt một ông cụ da ngăm đen.
Một tên bảo vệ trong số đó cầm lấy quả cà chua, ném mạnh xuống đất.
“Này thì bán này, bán này!”
“Đống đồ thối nát của ông, vừa bẩn vừa xấu, ai thèm mua!”
Advertisement
Trước
Tiếp
Bình luận facebook
Bạn đã đọc chưa
Full TÔI LÀ MỘT CON CUA
三千夜 Chương 9
22/10/2022
Full CHO EM MỘT CHÚT NGỌT
Dung Yên Chương 118...
22/10/2022
Full NHẶT ĐƯỢC MỘT TIỂU MỸ NHÂN