có khí tức mãnh liệt, tưởng chừng có thể san bằng cả ngọn núi.
Lý Phong cách Hứa Hạo Nhiên mười mét, anh đột nhiên giơ tay như đang kéo nhẹ Hứa Hạo Nhiên một cái.
Sau đó cả người Hứa Hạo Nhiên đã bị Lý Phong kéo ra một khoảng.
Đòn này của ông ta đã đánh vào không khí.
Ông ta lại tiếp tục lao lên tấn công Hứa Hạo Nhiên.
Nhưng chả đòn nào đánh trúng cậu ta cả.
Cho dù ông ta nhanh thế nào, ra đòn mạnh ra sao.
Nhưng cũng không đánh trúng Hứa Hạo Nhiên.
"A, tao phải giết mày".
Ông ta hét lên giận dữ, xoay phắt người lại, vọt về phía Lý Phong.
"Rầm!"
Lý Phong tiện tay đánh một chưởng trúng người ông ta.
Trong chớp mắt, cả người ông ta bị đánh văng về phía sau, ộc ra một ngụm máu trong không trung.
Sau khi ông ta rơi xuống đất, ông ta ôm ngực, vẻ mặt bất ngờ nhìn Lý Phong.
Mấy cái xương sườn của ông ta gãy hết rồi.
Rõ ràng ông ta bị anh đánh trúng, nhưng vừa nãy dù ông ta rất tập trung.
Cũng không thể thấy được tốc độ ra tay cua Lý Phong.
Người đàn ông như vậy đã vượt qua tầng lớp cao thủ ở đây rồi.
Ông ta nhìn Lý Phong chằm chằm hỏi: "Cậu là ai? Gia tộc lánh đời nào phái cậu đến đây?"
Lý Phong nhếch miệng cười khẩy nói: "Ông không đủ trình để biết".
"Giờ tâm trạng tôi đang tốt, ông đi đi".
"Nếu không ông sẽ được dùng cái quan tài kia đấy".
Ông ta trợn to mắt, vội vàng bật dậy.
Dù bị thương khắp người nhưng vẫn nhanh chóng nhảy lên bức tường của từ đường.
Khóe miệng ông ta rướm máu, ánh mắt không cam lòng.
Ông ta nhìn chòng chọc Lý Phong nói: "Hôm nay tuy là tôi thua nhưng cậu đừng tưởng chỉ thế là xong chuyện".
"Mấy người không biết giá trị của cô gái này".
"Sẽ có rất nhiều người còn giỏi hơn tôi đến".
"Bọn họ còn ác độc hơn tôi nhiều, mấy người cứ chờ mà xem".
"Giờ mấy người hối hận cũng đã muộn rồi, hahaha".
Ngay khi ông ta xoay người nhảy lên, định nhảy vào trong bóng tối.
Lý Phong đột nhiên giơ một ngón tay chọc vào không khí.
Ông ta bỗng đứng khựng lại giữa không trung.
Sau đó giống như một vật nặng rơi ra bên ngoài bờ tường của từ đường.
Không còn chút tiếng động.
"Lắm mồm!"
Lý Phong dửng dưng nói, sau đó nói với trưởng thôn đứng bên cạnh.
"Trưởng thôn giao Lý Liễu Nhi cho chúng tôi đi".
Trưởng thôn ngẫm nghĩ, cuối cùng cũng gật đầu.
"Suýt chút nữa tôi hại chết cô tôi rồi".
"Cậu nhóc à, nếu có một ngày cô tôi tỉnh lại".
"Cậu nhất định phải dẫn cô tôi về thăm thôn làng".
"Phong cảnh thôn này vẫn giống hệt một trăm năm trước".
"Nhà cô tôi ở trong thôn vẫn được giữ nguyên vẹn".
Lý Phong cười nói: "Ông yên tâm, cô ấy nhất định sẽ quay lại".
Chương 834: Badboy
Sau khi đám người Lý Phong ra khỏi thôn, ở cửa thôn, tiểu hòa thượng gọi Lý Phong.
"Thí chủ, nếu tôi đoán không nhầm thì người vừa nãy là người của phái Thanh Minh".
"Những người này làm việc rất kỳ quặc, để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn".
"Anh nhất định phải cẩn thận, nếu cần tôi giúp thì cứ gọi tôi"
Nói xong, tiểu hòa thượng rút điện thoại ra kết bạn wechat với Lý Phong.
Hứa Hạo Nhiên cũng vội vàng rút điện thoại ra kết bạn với cậu ta.
Hứa Hạo Nhiên đứng cạnh lập tức hú lên: "Ôi trời, đại sư! Cậu từng đi đến nhiều nơi thật đấy".
"Nhưng sao ở nơi nào cậu cũng phải chụp một bức ảnh đồ ăn thế".
"Hòa thượng các cậu không cấm ăn mặn à, nhìn ảnh chụp đồ nướng của cậu toàn dê, tôm hùm đất, thịt bò, hải sản, thứ gì cũng có".
Tiểu hòa thượng vội nói: "A di đà phật".
"Thí chủ, chúng tôi không ăn mặn".