đêm các ông xông vào nhà tôi, không chỉ phá hỏng hoa cỏ trong vườn mà còn làm vỡ cửa sổ nhà tôi".
"Nếu đã đến rồi thì đừng hòng rời đi".
Nhưng nghe Lý Phong nói thế, đám người bên ngoài cười nhạo.
"Đúng là ranh con không biết trời cao đất dày".
"Mày chọc phải phái Thanh Minh bọn tao, đánh người bọn tao tàn phế mà con dám ở đấy to mồm à".
"Những người chọc phải phái Thanh Minh bọn tao chả ai sống yên ổn cả".
"Ranh con! Nếu đã không biết điều thì đừng trách bọn tao không khách sáo".
Vừa dứt lời, một bóng đen từ ngoài cửa vọt vào.
Khí thế của ông ta rất mạnh mẽ, cuốn theo không khí cuồn cuộn.
Mà lúc này Lý Phong bỗng giơ tay trái ra.
Nhìn giống như anh chỉ vung nhẹ tay trong không trung một cái.
Sau đó năm ngón tay anh đã bóp chặt lấy cổ của ông ta.
Người vừa mới vọt vào lập tức bị Lý Phong khống chế.
Ông ta vung tay chân giãy dụa.
Nhưng năm ngón tay Lý Phong bỗng bóp chặt.
Trong nháy mắt, cả người ông ta lập tức cứng lại, không thể động đậy.
Lý Phong lạnh lùng nói: "Vào nhà người khác mà ngay cả giày cũng không cởi, ông muốn chết à?"
"Không thấy dưới chân ông dính đầy đất à?"
Lý Phong nói thế khiến ông ta cạn lời.
Nhưng trong lòng lại bắt đầu cảm thấy sợ hãi tột cùng.
Lúc ở bên ngoài ông ta không cảm thấy gì.
Đến lúc đánh với Lý Phong ông ta mới phát hiện ra thực lực của anh sâu không lường được.
Lý Phong ném ông ta ra ngoài, sau đó anh cũng nhảy ra từ cửa sổ.
Vườn hoa bên ngoài biệt thự lập tức truyền đến tiếng kêu thảm thiết của mấy người đàn ông.
Tina khoái chí chạy đến bên cạnh cửa sổ, nhìn Lý Phong ra tay, miệng mỉm cười hạnh phúc.
Giống như chỉ cần thấy Lý Phong ra tay đánh người là một chuyện rất thú vị, khiến cô ấy cảm thấy rất phấn khởi.
Sau khi xử gọn đám người này, Lý Phong vỗ tay nói với không khí phía sau.
"Đóng gói đem đi!"
"Vâng!"
Trong bóng tối truyền đến giọng nói của Vương Tiểu Thất và Lý Nhị Ngưu.
...
Cùng lúc đó, trong một nhà máy ở Ninh Châu.
Nhìn bề ngoài thì nhà máy này không khác gì những nhà máy khác.
Nhưng thật ra đây là một chi nhánh của phái Thanh Minh ở Ninh Châu.
Đa số công nhân trong nhà máy đều là người bình thường.
Nhưng trong số những công nhân này có lác đác vài đệ tử phái Thanh Minh.
Lúc này trong văn phòng giám đốc có ba người đàn ông đang ngồi.
Trong đó có một người miệng ngậm điếu thuốc, cau mày.
"Sao những người kia đi lâu thế?"
"Không phải đến một ngôi nhà dẫn người về à?"
"Cho dù giết cả nhà đấy cũng đâu tốn thời gian như vậy".
Vừa dứt lời, có một người vội vàng chạy vào.
Vẻ mặt hắn ta bối rối nói với người đang ngồi hút thuốc trên sô pha.
"Đường chủ, đám người lão Tứ đã về rồi".
Người hút thuốc cười khẩy: "Về thì về chứ sao, không phải chỉ đi giải quyết chút chuyện thôi à, sao phải hớt hải thế".
Chương 835: Thuốc dẫn của phó môn chủ
"Mau dẫn Lý Liễu Nhi đến đây cho tôi".
"Tôi chuẩn bị tự mình dẫn cô ta về tổng bộ".
"Cô ta có tác dụng quan trọng để phó môn chủ có thể tu luyện thần công, không thể qua loa được".
"Nếu không tất cả chúng ta sẽ chết hết đấy".
Người vừa chạy vào mồ hôi đầm đìa, hắn ta run rẩy nói: "Đám người lão Tứ không vào trong được".
"Đường chủ, ông tự ra ngoài xem đi".
"Bọn họ bị đánh gãy hết tay chân, nhét vào bao tải như bao rác rồi ném ở cửa nhà máy chúng ta".
"Cậu nói gì cơ?"
Lúc Hồ Vệ Đông - đường chủ phái Thanh Minh ở Ninh Châu dẫn người đến cửa nhà máy thì giật mình.
Vì trước cửa nằm la liệt người.
Những người này bị nhét vào bao tải, chỉ thò mỗi đầu ra ngoài.