MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim PhiChương 446: “Lục Liễu cô nương đừng chê cười ta!”

Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim Phi

Chương 446: “Lục Liễu cô nương đừng chê cười ta!”

530 từ · ~3 phút đọc

Trên sân khấu, Lục Liễu xúc động đến nỗi suýt khóc.

Sau khi biểu diễn xong, cô nương có thể rời đi, sau khi Lục Liễu xuống sân khấu, quần áo cũng không thay mà lập tức ngồi thuyền lên bờ.

“Tiên sinh, Lục Liễu cô nương đến, muốn vào cảm tạ ngài”.

Advertisement

Thiết Chùy đi tới, nhỏ giọng hỏi: “Có để cô ấy vào không?”

Kim Phi liếc nhìn Quan Hạ Nhi, bất lực nói: “Mời cô ấy vào đi”.

Người đến rồi, không gặp lại cảm thấy tội lỗi.

Advertisement

Một lúc sau, Lục Liễu cùng Thiết Chùy đi vào trong lều, mỉm cười hành lễ với Kim Phi và những người khác: “Tiểu nữ Lục Liễu tham kiến Kim tiên sinh, Kim phu nhân và các vị tiểu thư”.

Tư thái rất khiêm tốn, nhưng giọng điệu và hành động lại rất phóng khoáng.

“Nhìn gần Lục Liễu cô nương còn đẹp hơn cả trên sân khấu, không hổ danh là hoa khôi”.

Quan Hạ Nhi ngưỡng mộ nhìn quần áo và trang sức trên đầu Lục Liễu.

Thật ra Quan Hạ Nhi cũng xinh đẹp không kém gì Lục Liễu, chỉ là lớn lên trên núi, chưa bao giờ trang điểm, cũng không biết cách ăn mặc, cho nên đứng trước sự xinh đẹp của Lục Liễu, cô mới cảm thấy hơi tự ti.

“Lục Liễu cô nương quả nhiên xinh đẹp duyên dáng, nhưng Hạ Nhi nàng cũng xinh đẹp tự nhiên, không cần trang điểm, nếu trang điểm lên thì ta còn tâm trí đâu để làm việc nữa?”

Kim Phi biết Quan Hạ Nhi hơi tự ti nên nói đùa.

“Tướng công nói lung tung gì thế!”

Quan Hạ Nhi xấu hổ đến mức cổ đỏ ửng, tức giận nắm chặt tay đánh vào cánh tay Kim Phi vài cái.

“Tiên sinh nói rất đúng, nếu ta tẩy trang, thay quần áo khác thì còn không xách giày nổi cho phu nhân”.

Lục Liễu nhìn Quan Hạ Nhi với đôi mắt ngưỡng mộ.

Cô ta có thể nhìn ra được Kim Phi thật lòng quan tâm Quan Hạ Nhi.

Mong ước lớn nhất của cô ta cũng là tìm được tình yêu đích thực rồi cùng nhau già đi.

Nhưng cô ta biết, đời này của mình chắc không còn cơ hội như vậy nữa.

“Lục Liễu cô nương đừng chê cười ta!”

Quan Hạ Nhi lại trừng mắt nhìn Kim Phi, cười nói: “Thiết Chùy, mau lấy ghế cho Lục Liễu cô nương”.

“Hạ Nhi, Lục Liễu cô nương biểu diễn cả nửa ngày, chắc cũng mệt rồi, nàng để người ta về nghỉ ngơi đi”.

Kim Phi cười nói.

Bọn họ không phải thật sự đến để xem cuộc thi, Đường Tiểu Bắc chắc cũng sắp lên sân khấu rồi, giữ người ngoài ở lại trong lều cũng không tiện nói nhiều.

Thông qua những chuyện vừa rồi, Lục Liễu càng hiểu sâu hơn về sức ảnh hưởng của Kim Phi, vừa xuống sân khấu đã muốn đến chào hỏi làm quen với Kim Phi ngay, nhưng Kim Phi đã từ chối thì cô ta cũng không dám làm trái.