ách một trăm mét có một chung cư cũ.
Qua cửa sổ căn phòng, Lý Phong nhìn thấy một người đàn ông đầu trọc đang đứng sau cửa sổ.
Bề ngoài người đàn ông này không có gì quá đặc biệt.
Tuy nhiên, hắn đã nhìn chằm chằm vào Hứa Mộc Tình và Tina từ nãy tới giờ.
Từ từ, hắn thè lưỡi ra khỏi miệng.
Hắn liếm môi.
Nhìn rất dơ bẩn và kinh tởm.
Hơn nữa, lưỡi hắn càng lúc càng dài ra.
Cuối cùng, nó thậm chí còn vượt quá cánh tay của hắn!
Cùng lúc đó, Lý Phong lại nhìn trong đám người.
Có một thanh niên mặc áo sơ mi và đeo kính gọng đen.
Người đàn ông này bề ngoài trông vô hại.
Chỉ là một nhân viên văn phòng rất bình thường.
Nhưng khi anh ta tháo kính trên sống mũi ra.
Trong mắt anh ta hiện lên một tia sáng kỳ lạ.
Mà ngay lúc mắt người đàn ông sáng lên.
Hai ngón tay của Lý Phong lập tức chỉ nhẹ lên không trung.
Đây dường như là một động tác rất bình thường.
Đột nhiên, thanh niên áo sơ mi này lập tức che mắt lại.
Ngồi xổm xuống mặt đất, hét lên một tiếng vô cùng thảm thiết.
Tiếng hét bất ngờ này ngay lập tức thu hút sự chú ý của đám đông.
Nhiều người dân lập tức vây quanh nam thanh niên mặc áo sơ mi.
Những người tốt bụng còn đi tới hỏi thăm.
Mà khi người đàn ông này, che mắt và ngẩng đầu lên.
Mọi người đều thốt lên kinh ngạc.
Bởi vì dọc theo khóe mắt của anh ta, có máu đỏ chảy xuống.
"Mắt anh ấy đang chảy máu. Gọi 120 mau".
Lý Phong quay đầu nhìn Hứa Mộc Tình và Tina, cười nói: "Đi chỗ khác đi, ở đây đông người quá".
Hứa Mộc Tình lúc này định giúp đỡ người đàn ông mặc áo sơ mi.
Lý Phong lập tức đưa tay ra, vòng qua vòng eo thon thả mềm mại của Hứa Mộc Tình, ôm cả người cô vào lòng.
Hứa Mộc Tình giãy dụa, đỏ mặt nhìn Lý Phong.
"Đừng như vậy, đang ở bên ngoài đó".
Lý Phong ghé môi vào tai Hứa Mộc Tình nói nhỏ.
"Làm bên ngoài này không thấy hứng thú hơn sao?"
“Chúng ta là vợ chồng lâu rồi”.
"Phải luôn tìm cách kích thích những thứ mới mẻ chứ".
Hứa Mộc Tình tức giận nói với Lý Phong.
“Anh muốn chơi thì để chút nữa đi".
"Em ra giúp người đó trước".
Tuy nhiên, Lý Phong vẫn một mực nắm chặt tay Hứa Mộc Tình.
Anh khẽ lắc đầu: "Giúp người cũng nên phân biệt đối tượng rõ ràng".
“Giúp đỡ những người tốt sẽ khiến em cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa”.
"Mọi thứ mình làm đều đúng".
"Nhưng nếu em giúp kẻ xấu thì sao?"
Lời nói của Lý Phong khiến Hứa Mộc Tình ngừng giãy dụa.
Lúc này Hứa Mộc Tình mới nhận ra người đàn ông đột nhiên la hét, hai mắt chảy máu, rất có thể Lý Phong đã làm chuyện đó.
Hứa Mộc Tình tin tưởng 100% vào người đàn ông của mình.
Bất kể Lý Phong nói gì, Hứa Mộc Tình sẽ không phản bác lại.
Vì cô biết rằng tất cả những gì Lý Phong làm đều là vì gia đình.
Và Lý Phong cũng nói ra xảy ra với người đàn ông này.
Anh vừa ôm eo thon thả của Hứa Mộc Tình vừa dẫn Tina đi về phía trước.
"Người đàn ông vừa rồi, hắn có đôi mắt nhìn xuyên thấu".
"Không biết mắt của hắn đã đạt tới trình độ nào rồi?"
"Nhưng khi hắn tháo kính ra".
"Đôi mắt của hắn có thể nhìn xuyên qua quần áo con người".
Hứa Mộc Tình sửng sốt, vội vàng nói: "Nói như vậy thì không phải mọi người đều bị nhìn rồi sao?"