Tình cả người lập tức bị nước cuộn tròn lại, nếu không phải Lý Phong vươn tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô, e rằng cả người đã bị cuốn đi mất rồi.
Về phần Hứa Hạo Nhiên, không biết từ lúc nào, Lý Liễu Nhi đã đứng sau lưng cậu ta, dùng hai tay ôm chặt lấy cơ thể Hứa Hạo Nhiên.
Dưới góc nhìn của Lý Phong và Hứa Mộc Tình, mối quan hệ của hai người hiện tại có vẻ rất thân thiết và mập mờ.
Hứa Mộc Tình nói với Lý Phong: "Anh có nhận thấy rằng Liễu Nhi có vẻ bớt cứng nhắc hơn sau khi xuống không".
Lý Phong khẽ gật đầu: "Chuyện của Liễu Nhi em không cần quan tâm, cứ giao cho hai người bọn họ tự xử lý. Bây giờ em nghe theo lời anh nói, khoanh chân ngồi xuống đi".
Hứa Mộc Tình tuyệt đối tin tưởng Lý Phong, bất kể Lý Phong nói gì, cô cũng sẽ làm theo vô điều kiện.
Mà môi trường này thực sự rất kỳ diệu.
Sau khi ngồi xuống, Hứa Mộc Tình làm theo đúng những gì Lý Phong đã nói, nín thở ngưng thần nhắm mắt lại.
Sau khi nhắm mắt, Hứa Mộc Tình sẽ có cảm giác sợ hãi vì không thể nhìn thấy cảnh vật xung quanh.
Hơn nữa, Hứa Mộc Tình sớm nhận ra rằng dường như cô không cảm nhận được sự tồn tại của Lý Phong, xung quanh cô trở nên trống rỗng, như thể cả người cô chìm vào một không gian kỳ dị.
Nếu không phải giọng nói của Lý Phong vẫn lọt vào tai cô, Hứa Mộc Tình đã sợ hãi mở to hai mắt ra rồi.
Từ từ, một cảnh tượng rất kỳ dị xuất hiện trước mặt Hứa Mộc Tình.
Dù lúc nào cũng nhắm mắt, nhưng không biết tại sao, cô lại phát hiện thế giới tối như mực này có rất nhiều ánh sáng màu sắc, những ánh sáng này thành từng chùm, không ngừng trôi nổi xung quanh cô.
Ánh sáng ban đầu có nhiều màu sắc này chuyển dần thành màu xanh lam đậm.
Giọng nói của Lý Phong lại lọt vào tai Hứa Mộc Tình: "Bây giờ em có nhìn thấy thứ gì có màu sắc không?"
Hứa Mộc Tình nhắm mắt lại, khẽ gật đầu nói: "Em nhìn thấy những viên sáng xanh, tròn tròn, giống như những viên bánh trôi, chúng ở quanh em".
Nghe thấy Hứa Mộc Tình nói vậy, Lý Phong hơi hơi sửng sốt.
Từ trong câu nói của Hứa Mộc Tình, Lý Phong biết được một thông điệp khiến anh cảm thấy khá hứng thú.
Bởi vì, trong một môi trường như vậy, rất hiếm có người bình thường nào có thể tĩnh tâm và cảm nhận được ánh sáng bên cạnh.
Nhưng Hứa Mộc Tình không chỉ cảm thấy nó mà còn nhìn thấy những viên sáng có kích thước bằng những viên bánh trôi nước.
Hiện tượng này đủ cho thấy bản thân Hứa Mộc Tình cũng có tiềm năng rất lớn.
Lý Phong bên cạnh Hứa Mộc Tình từng bước dạy dỗ cô, trong khi Hứa Hạo Nhiên và Lý Liễu Nhi bây giờ bị cuốn vào một bầu không khí rất kỳ lạ.
Hai người đang đứng dưới nước, cô nhìn tôi, tôi nhìn cô, bất động.
Mà lúc này, bóng đen lại lao tới.
Trước khi Hứa Hạo Nhiên kịp phản ứng, thứ đó đã há to miệng và nhanh chóng nuốt chửng Lý Liễu Nhi vào trong!
Khoảnh khắc Hứa Hạo Nhiên nhìn thấy Lý Liễu Nhi bị nuốt chửng, cậu ta như thể phát điên.
Hứa Hạo Nhiên, người luôn đối xử với mọi thứ với trạng thái lảng tránh, không biết dũng khí từ đâu ra lúc này, đột nhiên gầm lên một tiếng, sau đó nhảy lên cao, giang hai tay ra ôm chặt lấy chân của thứ đó!
Chân? !
Hứa Hạo Nhiên nhất thời có chút sững sờ, cá có chân làm sao được?
Vào lúc này, khi Hứa Hạo Nhiên ngẩng đầu lên, đồng tử của cậu ta run lên vì sợ hãi.
Bởi vì cậu ta thấy rằng thứ cậu ta đang ôm không phải là cá, mà là một cái, gì nhỉ, thành thật mà nói, cậu ta cũng không biết nó là gì.
Bởi vì vẻ ngoài của nó trông rất giống con rồng mà người ta hay nói đến.
Nhưng vấn đề là, nhìn chung rồng rất dài và đẹp, tương tự như rắn, nhưng con rồng trước mặt quá mập thì phải?
Cảm giác như một con rồng rõ ràng là thừa cân!
Tuy nhiên, Hứa Hạo Nhiên không chắc thứ này có phải là rồng hay không.
Nhưng có một điều chắc chắn là nó có bốn chân, bây giờ Hứa Hạo Nhiên đang bám vào hai chân trước của nó.
Thứ khổng lồ này cứ lững thững trôi trong nước, có tốc độ rất nhanh, trong lúc bơi nó liên tục vẫy chân trước, định ném Hứa Hạo Nhiên lên mặt đất.
Chương 867: Cái thứ này thế mà lại biết nói chuyện
Nhưng Hứa Hạo Nhiên sao có thể buông tay vào lúc này được?