MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim PhiChương 638: Rất nhanh đội ngựa đã tới.

Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim Phi

Chương 638: Rất nhanh đội ngựa đã tới.

438 từ · ~3 phút đọc

Y đã xác nhận rồi, núi Bao này quả thực là một mỏ than, hơn nữa chất lượng vô cùng tốt.

Xưởng luyện gang mãi vẫn chưa phất lên được là do nguyên nhân thiếu than trầm trọng.

Bây giờ có mỏ than này, ít nhất thì trong vài năm tới đây Kim Phi không còn phải đau đầu nữa.

Advertisement

Mà mấy năm sau thì đến bản thân Kim Phi cũng không biết thương hội Kim Xuyên và tiêu cục Trấn Viễn đã phát triển đến mức nào nữa.

“Nhị Khuê, nửa đêm, ngươi dẫn tiên sinh đến nơi này làm gì?”

Advertisement

Trương Lương sắp xếp xong công việc, quay về tòa tháp thì phát hiện Kim Phi đã đi tới núi Bao liền vội vàng tới đây.

“Lương ca, đừng trách cậu ấy, là ta muốn tới”.

Phát hiện ra mỏ than khiến cho rất nhiều phiền muộn trong lòng Kim Phong tiêu tan, y cười giải thích: “Còn nữa, nơi này mặc dù bẩn, nhưng bên dưới chôn đầy kho báu đấy”.

“Kho báu gì?”

“Than!”

“Tiên sinh ngài nhìn nhầm rồi thì phải?”, Trương Lương nói: “Lò sưởi phía trên tòa tháp này được xây dựng bằng loại đá này, nếu là than thì nó đã bị đốt cháy từ lâu rồi”.

“”Loại than đá này đương nhiên không đốt được, nhưng chỉ cần đào xuống tầng đá, bên dưới chính là than”.

Kim Phi tự tin nói.

Than đá có thể nói là cơ sở của công nghiệp, kiếp trước là môn chuyên ngành của y, tuyệt đối không thể sai được.

“Nếu là như vậy thì đúng là mảnh đất thần!”

Trương Lương cũng đầy vui mừng: “Vậy Hắc Thủy Câu phải chiếm rồi!”

Anh ấy cũng từng nghe Mãn Thương nói, Kim Phi vẫn luôn tốn một khoản tiền rất lớn để mua than, hơn nữa vẫn không đủ dùng.

Hai người ở trên núi Hắc trò chuyện một hồi, đang chuẩn bị quay về, đột nhiên nghe thấy phía xa truyền tới tiếng vó ngựa.

“Sao lại có đội kỵ binh vậy?”

Trương Lương nheo mắt, nhìn về phía xa.

Nhưng lúc này đã là nửa đêm, mặc dù có ánh trăng, nhưng chỉ có thể nhìn thấy bóng của đội kỵ binh, không thể nhìn rõ là ai với ai.

Vì an toàn, Trương Lương giơ tay bắn một mũi tên.

Trên tòa tháp, các cựu binh lập tức chuẩn bị ứng cứu.

Nhị Khuê chuẩn bị dập tắt ngọn đuốc, nhưng lại nghe thấy đối diện truyền ra tiếng vang.

“Tiên sinh, Lương ca, là mũi tên”.