MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim PhiChương 840: “Bắn tên đến ư?”

Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim Phi

Chương 840: “Bắn tên đến ư?”

535 từ · ~3 phút đọc

“Thấm Nhi, lần này chúng ta không cần phải lo lắng nữa rồi”.

Cửu công chúa nhấc váy chạy trở về khoang thuyền, dùng vải lụa vội vã viết một bức thư giao cho Thấm Nhi: “Mau, bắn qua bên thuyền của tiêu cục Trấn Viễn!”

Con thuyền lớn đó chính là thuyền hàng cho Quan Trụ Tử chỉ huy, kéo theo muối khoáng muốn gửi về bến đò Kim Xuyên.

Advertisement

Quan Trụ Tử và mấy nhân viên hộ tống đứng trên boong thuyền, đang xem thủy tặc và thị vệ chiến đấu thì đột nhiên có một mũi tên bay tới từ phía xa và ghim thẳng lên boong thuyền.

“Ông đây chỉ đang xem náo nhiệt, bắn tên vào ông đây làm cái gì?”

Advertisement

Mặc dù mũi tên cách khá xa, thế nhưng Quan Trụ Tử vẫn bị doạ sợ hết hồn: “Vốn dĩ đang muốn cứu ngươi, nhưng ngươi lại dùng tên bắn ông đây, không quan tâm tới ngươi nữa!”

“Trụ Tử huynh, trên mũi tên đó hình như có thứ gì”.

Một nhân viên hộ tống chỉ chỉ vào mũi tên.

Quan Trụ Tử liếc nhìn, quả nhiên ở phần đuôi của mũi tên hình như có buộc một tấm vải trắng.

“Thật sự có gì kìa, đi mang tới đây xem xem. Cẩn thận một chút, đừng trúng phải mũi tên có độc”.

“Rõ”.

Nhân viên hộ tống giơ khiên lên, bước nhanh qua nhặt mũi tên.

Khả năng bắn cung của Thấm Nhi rất tốt, trên boong thuyền chỉ có một cái hòm gỗ bên dưới nước mưa không hắt tới, mũi tên bắn trúng ngay nơi khô ráo này.

Nhân viên hộ tống lấy mũi tên quay trở lại giao cho Quan Trụ Tử.

Quan Trụ Tử gỡ vải lụa từ trên mũi tên xuống, cả đám người nhìn chữ viết bên rồi đưa mắt nhìn nhau.

Bọn họ đều không biết chữ.

“Mấy người ở bên trên cẩn thận một chút, ta đi tìm Đồng Đồng muội muội xem bên trên viết gì”.

Quan Trụ Tử không biết chữ, Kim Phi đã sắp xếp cho hắn một nữ chưởng quầy biết viết biết tính toán, tránh cho hắn bị người khác gài bẫy.

Ở thời đại này, người có học đều là cao nhân hàng đầu, Quan Trụ Tử hết sức tôn kính nữ chưởng quầy, không cho người đi gọi nữ chưởng quầy tới boong thuyền mà tự mình cầm vải lụa chạy vào trong khoang, gõ cửa phòng nữ chưởng quầy.

“Trụ Tử huynh, có chuyện gì thế?”, nữ chưởng quầy lên tiếng hỏi.

“Đồng Đồng muội muội, ban nãy có người bắn mũi tên này lên trên thuyền, bên trên còn có thêm một mảnh vải, muội xem xem viết cái gì thế?”

Quan Trụ Tử đưa vải lụa cho nữ chưởng quầy.

“Bắn tên đến ư?”

Nữ chưởng quầy cũng nhìn thấy con thuyền lớn và thủy tặc phía đối diện, chỉ là thông thường gặp phải thủy tặc thì cô ấy đều rất tự giác trốn phía sau để tránh gây thêm phiền phức cho nhân viên hộ tống.

Nghe vậy cô ấy vội vàng đón lấy vải lụa.