MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim PhiChương 853: “Tại sao không được nói nữa?”

Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim Phi

Chương 853: “Tại sao không được nói nữa?”

666 từ · ~4 phút đọc

“Vậy tráng sĩ có thể nói cho ta hay không?”

“Có gì mà không thể? Ta tên là Ngưu Bôn, điện hạ người đừng gọi ta là tráng sĩ, gọi ta là Đại Ngưu hay là Đại Bôn giống như các huynh đệ đều được”.

Đội trưởng tiểu đội một nói: “Sườn núi Thố Nhi vốn dĩ là một làng chài, còn là một dòng họ, sau này bởi vì sưu thuế quá nặng, không nộp được nên cả làng cùng nhau vào rừng làm cướp…”

Advertisement

Thấm Nhi nghe tới đây thì lập tức hiểu ra tại sao ban nãy Tần Minh nói được một nửa lại không nói nữa.

Advertisement

Trước mặt công chúa nói sưu thuế quá nặng không phải đang mắng chửi triều đình sao?

Nghĩ tới đây, Thấm Nhi vội vàng ra hiệu bằng ánh mắt cho đội trưởng tiểu đội một, ý bảo anh ta đừng nói nữa.

Thế nhưng đội trưởng tiểu đội một là một kẻ ngốc có gì nói đó, đâu hiểu được ánh mắt của Thấm Nhi?

Thấy cô ấy ra hiệu bằng ánh mắt cho mình thì còn tưởng rằng Thấm Nhi cảm thấy mình nói hay.

Thế nên anh ta càng thêm hào hứng, khoa chân múa tay nói: “Nhắc tới thuỷ tặc của sườn núi Thố Nhi thì thật sự không phải thuỷ tặc thông thường, bọn họ trước giờ không hề cướp bóc của ngư dân, chỉ cướp thuyền buôn dạng như con buôn muối, sau khi cướp tiền bạc thì còn giúp đỡ cho những kẻ không thể sống tiếp, tiên sinh nói…”

“Được rồi, đừng nói nữa!”

Thấm Nhi thấy ra hiệu bằng ánh mắt không có tác dụng, đội trưởng tiểu đội một càng nói càng không ổn thì lên tiếng ngắt lời.

“Tại sao không được nói nữa?”, đội trưởng tiểu đội một hoài nghi vò đầu.

“Phải đấy, tại sao lại không nói?”, Cửu công chúa hỏi: “Tiên sinh của các ngươi đã nói gì?”

“Tiên sinh nói thuỷ tặc sườn núi Thố Nhi không giống với những thuỷ tặc khác, bọn họ là bị ép nên mới làm thuỷ tặc, dặn nếu như ta gặp thì đừng quá làm khó họ, đuổi đi là được rồi”.

Đội trưởng tiểu đội một thở dài: “Thật ra thuỷ tặc sườn núi Thố Nhi cũng luôn tránh chúng ta, khi trước chưa từng đụng mặt, không ngờ cuối cùng vẫn gặp phải”.

Cửu công chúa đã hoàn toàn khôi phục lại sự bình tĩnh vốn có, trên mặt không nhìn ra vui buồn, chỉ khẽ gật đầu, sau đó hỏi: “Vậy có hỏi ra được người nào xúi giục bọn họ tới hành thích bản cung hay không?”

“Đã hỏi ra rồi, hai người Thấm Nhi cô nương bắt được ban nay, một người trong số đó là thổ phỉ, chính bọn họ đã trói người nhà của thuỷ tặc sườn núi Thố Nhi, ép bọn họ tới hành thích, thổ phỉ đi theo thuỷ tặc tới là để giám sát”.

Tần Minh đáp lời: “Theo như người này kể lại, hắn nghe lệnh từ một người lên là Phùng Thánh”.

“Phùng Thánh?”, Cửu công chúa nghĩ ngợi một chút, xác định trước giờ chưa từng nghe nói cái tên này thì khẽ nhíu mày hỏi: “Phùng Thánh là ai, tại sao lại hành thích bản cung?”

“Phùng Thánh là một tên trùm thổ phỉ của Kim Xuyên chúng ta…”

Đội trưởng tiểu đội một thuật lại lai lịch của Phùng tiên sinh cho Cửu công chúa nghe, sau đó nói: “Còn về việc tại sao ông ta lại hành thích điện hạ thì ta không biết”.

“Ban nãy ngươi nói không lâu trước đây Phùng tiên sinh còn bao vây Mộ Lam ở đâu đó phải không?”

Đại thần trong triều nói chuyện, ai nấy cũng đều biết nói bóng nói gió, Cửu công chúa đọc nhiều bản sớ, sớm đã quen với việc nắm bắt trọng điểm.