MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim PhiChương 92: Không chỉ có tài mà còn có thể bình tĩnh mọi lúc.

Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim Phi

Chương 92: Không chỉ có tài mà còn có thể bình tĩnh mọi lúc.

518 từ · ~3 phút đọc

Ba tiếng hét vang lên, nhóm kỵ binh trước mặt ngã xuống.

“Các huynh đệ, đợi thêm chút nữa thì chúng ta đều sẽ chết, xông lên”.

Advertisement

Cuối cùng có kỵ binh Đảng Hạng không chịu được nữa, mặc kệ mọi thứ lao đến chỗ đội quân.

Tiếc là lúc này khoảng cách giữa họ quá gần, không có không gian cho ngựa chiến tăng tốc tấn công, hơn nữa Từ Kiêu đã chuẩn bị trước, sau khi ra lệnh, quân đội lại thay đổi cách phòng thủ, dễ dàng đâm vào đợt tấn công này.

Sau đó Từ Kiêu lại ra lệnh, phía sau đội quân lại có một nhóm binh sĩ cầm tre lao đến.

Advertisement

Vẫn là ba người một nhóm, cầm cây tre thô to đâm ra từ giữa hai tấm khiên.

Lại thêm mấy mươi kỵ binh và ngựa chiến trở thành thi thể.

Đội quân lại tiến về trước hai bước, lực lượng ban đầu vẫn áp dụng cách phòng thủ này đâm đến chỗ kỵ binh Đảng Hạng, các binh sĩ phía sau phụ trách tấn công.

Đội quân tiến hai bước thì dừng, mỗi lần dừng đều sẽ cướp đi mấy chục tính mạng kỵ binh và ngựa chiến của Đảng Hạng.

Máu nhuộm đỏ cả mặt đất, bờ sông trở thành bùn.

Ở một bên khác của hẻm núi, kỵ binh Đảng Hạng vẫn tiến vào trong hẻm núi nhưng tốc độ càng lúc càng chậm, cuối cùng dừng hẳn lại.

Cuối cùng tướng lĩnh Đảng Hạng chịu trách đàn áp nhận thấy tình hình không ổn, tìm một hòn đá trèo lên trên xem mới biết phía trước xảy ra chuyện gì, hắn ta cũng hoảng sợ toát cả mồ hôi.

“Ô Kim, thu binh”.

Tướng lĩnh khàn giọng gào lên.

Keng! Keng! Keng!

Binh truyền lệnh phía sau lập tức gióng lên tiếng chiêng.

Đỉnh núi bên trái đột nhiên xuất hiện hai mũi tên, tướng lĩnh đứng trên hòn đá và binh truyền linh gióng chiêng đều bị bắn chết.

Đội quân phía sau hỗn loạn, không ít kỵ binh quay ngựa muốn lên núi nhưng tiếc là vách núi khá dốc, người còn không trèo lên được huống hồ gì ngựa chiến.

“Đám khốn rụt đầu như rùa có bản lĩnh này ra đây đánh với ông này”.

Rất nhiều kỵ binh đều giơ đao lên lớn tiếng gào lên với trên núi.

“Đừng mắng nữa, mau rút lui thôi”.

Một tướng lĩnh khác thay thế vị trí của tướng lĩnh đã chết, chỉ huy mọi người rút lui.

Đúng lúc này, mấy trăm binh sĩ Đại Khang bỗng xuất hiện trong rừng cây phía sau đội quân, họ đều cầm khiên và cọc tre dài cấp tốc dàn thành hai đội quân mới.

Một tiến về trước, một về sau.

Vị trí ở giữa có mấy chục binh sĩ cầm xẻng nhanh chóng đào hố.

“Mẹ kiếp, cuối cùng cũng đợi được chúng vào hẻm núi, nếu để chúng chạy thì ông đây mất mặt lắm”.

Chung Ngũ lau mồ hôi, bật cười.