MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim PhiChương 94: “Chúc mừng đại soái đánh bại Thiết Lâm Quân”.

Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim Phi

Chương 94: “Chúc mừng đại soái đánh bại Thiết Lâm Quân”.

513 từ · ~3 phút đọc

Một tướng lĩnh Đảng Hạng gào lên: “Đến lúc đó chúng ta sẽ giết hết người Đại Khang, rồi đến Trung Nguyên cướp hết lương thực và phụ nữ về”.

“Giết! Giết! Giết!”

Advertisement

Tất cả kỵ binh Đảng Hạng giơ đao gào lên với bầu trời.

“Nếu đã muốn chết thì ta cho các ngươi toại nguyện”.

Trận chiến giữa Đại Khang và Đảng Hạng đã kéo dài mấy mươi năm, thù oán đã không thể xóa bỏ.

Advertisement

Thế nên với Thiết Lâm Quân, họ càng mong giết sạch đám người Đảng Hạng này chứ không phải khuyên đầu hàng.

Quyết định của người Đảng Hạng vừa đúng ý mình.

Từ Kiêu và Chung Ngũ cùng ra lệnh đội quân tăng nhanh nhịp tấn công.

Đội quân tiếp tục tiến về trước, kỵ binh Đảng Hạng bị đàn áp liên tục lùi về sau.

Đại doanh Đảng Hạng, một con ngựa chạy về phía lều trong quân.

Binh sĩ tuần tra lập tức giương cung đao lên, phong tỏa đường đi.

Nhưng nhìn thấy lông đỏ trên đỉnh đầu binh sĩ ở trên ngựa, người kia lập tức né sang bên đường.

Đây là phái viên khẩn cấp Hồng Linh trong quân, nhiệm vụ truyền tin tức quân sự khẩn cấp nhất, bất kỳ ai cũng không được ngăn lại, nếu không sẽ bị giết.

Có một nhóm tướng lĩnh Đảng Hạng đang ngồi trong lều.

Nghe tiếng vó ngựa, thống soái chinh chiến về phía Nam của Đảng Hạng không khỏi lộ ra vẻ vui mừng: “Ha ha, xem ra trận chiến đã kết thúc, nhanh hơn ta nghĩ nhiều đấy”.

“Đại soái, hôm qua Khánh Hoài bị chém một nhát, dù không chết cũng không thể chỉ huy chiến đấu, Thiết Lâm Quân không có Khánh Hoài thì như sói không có răng, đại soái giơ chân lên cũng có thể đạp chết chúng”.

“Thiết Lâm Quân giỏi nhất là đánh di động, chúng ta vừa đánh là chạy vào trong núi, còn xảo quyệt hơn cả hồ ly, lần này để ta xem chúng chạy đi đâu”.

“Nếu Khánh Hoài dám vứt Thanh Thủy Cốc lại bỏ chạy, không cần chúng ta ra tay, Hoàng đế Đại Khang sẽ giết hắn”.

“Chúc mừng đại soái đánh bại Thiết Lâm Quân”.

Các thủ lĩnh Đảng Hạng vui mừng đứng lên nịnh nọt.

“Ha ha ha!”

Lý Kế Khuê vui mừng đập bàn: “Phá được Thanh Thủy Cốc thì tiến vào Trung Nguyên, các ngươi cũng chuẩn bị đi, có thể cướp được bao nhiêu thì phải dựa vào chính các ngươi”.

“Ha ha, đại soái yên tâm, ta nhất định sẽ không khiến ngài thất vọng”.

“Bây giờ chúng ta đến đó, đánh vào Trung Nguyên, lúa cũng vừa lúc chín rồi”.

“Ha ha, phụ nữ Trung Nguyên đều được làm từ nước, lần này ta phải cướp được mấy em xinh mơn mởn một chút, để lại mùa đông làm ấm giường”.

“Dã Lợi Lang, năm ngoái chẳng phải ngươi cướp được hơn ba mươi người đó sao?”